Chương 48

Nữ tử kia chạy vội tới, tay còn xách theo một chiếc l*иg chim. Nàng vừa mới qua mười ba tuổi, thân hình vẫn còn nhỏ nhắn non nớt, vóc dáng thấp bé chỉ cao đến ngực Tạ Ngọc Chiếu, phải ngẩng đầu mới có thể nhìn rõ mặt hắn. Ánh nắng sớm dịu nhẹ chiếu lên hai người, gương mặt nàng lộ rõ vẻ mềm mại, hai gò má phơn phớt hồng, hơi thở dồn dập, đem toàn bộ vật trong tay đưa đến trước mặt nam nhân.

Tùng Linh đứng một bên nhìn mà sững sờ.

Điện hạ tốn biết bao tâm tư mới tìm được con anh vũ tặng cho Khương cô nương, sao nàng lại mang trả về?

Nhưng tình hình lúc này không cho phép hắn mở miệng nói nhiều, Tùng Linh vội vàng bước lên tiếp nhận chiếc l*иg chim, song trong tay Khương cô nương vẫn còn giữ một vòng hoa quế, Tùng Linh lại không dám đưa tay nhận.

Bởi lẽ thứ đó không đến lượt hắn nhận lấy.

Tạ Ngọc Chiếu đón lấy vòng hoa quế. Giọng nói mang chút uỷ khuất của tiểu cô nương vang lên:

“Ta vì bận biên hoa này quá muộn nên mới đến trễ.”

Lời trách cứ của nàng vang lên đầy tự nhiên, một tay vẫn nắm chặt vạt áo và ngọc bội bên hông. Khương Diệc Đường ngẩng đầu, đôi môi mím chặt, bộ dạng như muốn nói lại thôi.

Kiếp trước, vào lúc này Tạ Ngọc Chiếu mới đưa cho nàng ngọc bội, còn dặn rằng nếu có việc gì thì hãy cầm lấy mà đến tìm hắn.

Nhưng lần này, khi tặng ngọc bội, Tạ Ngọc Chiếu lại không nói gì thêm. Chẳng lẽ hắn đã quên rồi sao?

Khương Diệc Đường trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng chẳng biết phải mở lời thế nào. Trán nàng rịn đầy mồ hôi vàng óng, từng giọt theo gương mặt nhỏ rơi xuống. Nàng cũng nhận ra điều đó, thần sắc bất chợt ảm đạm.

Hôm nay nàng chưa kịp điểm trang, nay lại mồ hôi đầy mặt, nhất định rất chật vật, xấu xí vô cùng.

Tạ Ngọc Chiếu, chắc gì còn muốn gặp lại nàng?

Nghĩ đến đây, vành mắt Khương Diệc Đường lập tức hoe đỏ, uất ức đến mức sắp khóc.

Nàng không phải cố ý không trang điểm, chỉ là lo Tạ Ngọc Chiếu sốt ruột chờ đợi.

Trước khi giọt nước mắt kịp rơi, mồ hôi nơi trán nàng đã bị ai đó lau đi.

Khương Diệc Đường sững sờ, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Tạ Ngọc Chiếu đang cúi mắt, lặng lẽ lau mồ hôi trên trán nàng, động tác chậm rãi dịu dàng.

Tim nàng đang rối loạn liền bỗng chốc yên ổn trở lại.

Đây chính là Tạ Ngọc Chiếu.

Hắn từng hứa sẽ bảo hộ nàng đến trọn đời, liền tuyệt đối không nuốt lời.

Tùng Linh thấy điện hạ kia vẫn chậm rãi lau mồ hôi, nhìn mà suýt ê cả răng. Hắn liếc nhìn canh giờ, cuối cùng không thể không tiến lên thúc giục lần nữa:

“Điện hạ, canh giờ không còn sớm, Hoàng thượng vẫn đang đợi ngài trong cung.”

Hoàng thượng đang đợi điện hạ trong cung dùng bữa, nhìn sắc trời cũng đã gần đến chính ngọ, lẽ nào lại để Hoàng thượng đợi mãi?

Khương Diệc Đường vừa nghe thấy hai chữ “Hoàng thượng”, liền lập tức nhớ đến kiếp trước Tạ Ngọc Chiếu bị giam cầm suốt năm năm, trong lòng không khỏi hoảng hốt, theo bản năng lùi một bước, vội vàng thúc giục:

“Ngươi mau hồi cung đi, đừng để Hoàng thượng phải chờ!”

Nàng nói với vẻ vội vã, giọng cũng dâng cao một phần, sợ Tạ Ngọc Chiếu nếu để Hoàng thượng không vừa lòng thì sẽ lại rơi vào kết cục thê thảm như kiếp trước.

Nàng xưa nay rất ít khi dùng kính ngữ với Tạ Ngọc Chiếu, hắn cũng đã quen như vậy. Thế nhưng lời ấy rơi vào tai người khác lại khiến người nghe hồn phi phách tán. Khương Trắc Mân nhíu mày, quát lớn:

“Đường Nhi, không được vô lễ!”

Khương Diệc Đường cả người chấn động. Trong lòng nàng, Khương Trắc Mân luôn là một cơn ác mộng. Nàng hận ông, nhưng cũng sợ ông.

Huống hồ, tiếng “Đường Nhi” này… khiến nàng lạnh buốt thấu tim.

Kiếp trước cũng là như vậy, trước mặt Tạ Ngọc Chiếu, Khương Trắc Mân luôn ra vẻ phụ từ nữ hiếu, miệng gọi “Đường Nhi” đầy thân thiết. Nhưng tất thảy, chẳng qua chỉ là trò diễn cho Thái tử xem mà thôi.

Tạ Ngọc Chiếu quay đầu liếc nhìn Khương Trắc Mân một cái, đối phương lập tức im bặt. Cảnh tượng bốn phía lặng ngắt như tờ, chỉ nghe thấy giọng hắn ôn hòa truyền đến:

“Qua hai ngày nữa, ta sẽ phái người đến đón ngươi.”

Mọi người quanh đó đưa mắt nhìn nhau, ngay cả Vệ Lạp cũng bất giác nhướng mày.

Khương Diệc Đường sửng sốt ngẩng đầu:

“Đón ta đi đâu?”

Tạ Ngọc Chiếu ung dung thu lại chiếc khăn tay vừa dùng lau mồ hôi cho nàng, đáp gọn:

“Thái Tử phủ.”