Chương 47

Chớp mắt đã qua bảy tháng, bước sang thượng tuần tháng tám.

Đúng vào tiết hoa quế nở rộ, cũng là lúc Tạ Ngọc Chiếu ở trong Tung Dung Viện rốt cuộc khỏi hẳn bệnh. Tin tức được báo vào cung, thánh chỉ rất nhanh được ban xuống, truyền Tạ Ngọc Chiếu dời hồi Đông Cung.

Tung Dung Viện ngập tràn hân hoan, gương mặt của Tùng Linh cũng trở nên tươi sáng rõ rệt.

Còn Khương An Vi vốn bị thương từ lâu, lúc này cũng khỏi hẳn, nhưng chẳng ai còn quan tâm tới hắn nữa.

Ngày mùng ba tháng tám, là ngày Tạ Ngọc Chiếu rời Thượng Thư phủ. Thánh thượng cho người chuẩn bị rất nhiều cung nhân đến nghênh đón. Ngày hôm đó, Thượng Thư phủ phá lệ nhộn nhịp, nhưng cũng như bị bao phủ bởi một tầng tĩnh mịch lạ thường.

Tạ Ngọc Chiếu đứng nơi cổng phủ, thân vận trường bào gấm vân thượng đẳng sắc nguyệt bạch, cổ áo và ống tay áo đều viền chỉ vàng, eo vốn nên đeo ngọc bội, lúc này lại chỉ thấy một túi thơm đơn sơ.

Hắn vừa khỏi bệnh, sắc môi nhợt nhạt, vóc người có chút đơn bạc, nhưng xung quanh ai ai cũng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Hơn mấy chục cung nhân cung kính cúi đầu chờ sẵn, xe ngựa dừng ngay trước phủ, cấm quân cầm đao đứng gác bốn phía, phô trương lớn đến mức xa hoa cũng khó mà hình dung. Người thường sao có thể được cấm quân hộ giá? Vậy mà sắc mặt Tạ Ngọc Chiếu vẫn bình thản, như chẳng hề để tâm đến cảnh tượng quanh mình, chỉ lặng lẽ đứng đó, thân ảnh đơn bạc lại toát ra vẻ lạnh lùng khó gần.

Hắn chưa vội lên xe, mà xoay người lại, nhìn sâu vào bên trong phủ, như đang chờ đợi ai đó.

Khương Trắc Mân hôm nay sau khi tan triều liền tức tốc trở về phủ.

Lúc này, hắn kín đáo đảo mắt quan sát khắp nơi, không thấy tam nữ đâu, liền đoán được điện hạ đang chờ ai.

Tùng Linh và Vệ Lạp nhìn nhau, Vệ Lạp khẽ lắc đầu đầy ẩn ý.

Đã gần đến giờ Thìn.

Ngày thường, giờ này cô nương đã đến Tung Dung Viện. Hôm nay điện hạ rời đi, lẽ nào cô nương không tới tiễn?

Cùng lúc đó, tại tụng Án Uyển, chủ tớ ba người đang bận đến rối cả lên.

Thanh Túc cuống quýt nói: “Ai u, Đông Nhi mau buông con chim đó xuống, đi múc nước tới!”

Đông Nhi vội đáp, đặt l*иg chim xuống rồi chạy đi lấy nước.

Việc tiễn Tạ Ngọc Chiếu là chuyện Khương Diệc Đường đã quyết từ lâu, nhưng kế hoạch chẳng theo kịp biến hóa. Hôm qua khi thu dọn ở Tung Dung Viện, Tạ Ngọc Chiếu chỉ vào hoa quế kết ở đầu giường, bảo Tùng Linh thu lại.

Tùng Linh thu hồi, nhưng nói: “Điện hạ đã khỏi bệnh, những thứ trong phòng đều phải đem đốt hết.”

Sợ có người tham lam giữ lại, dễ lây bệnh đậu mùa.

Khương Diệc Đường liền vội vàng nói: “Ngươi thích, ta sẽ làm cái khác cho ngươi, cái này không thể giữ.”

Một câu ấy, Tạ Ngọc Chiếu mới thôi không kiên trì.

Hôm qua nàng trở về đã muộn, phải ngồi rất lâu mới xong được cái hoa quế kết. Sáng nay tỉnh lại, mới phát hiện mình đã ngủ quên.

Khương Diệc Đường cứ ngó nghiêng ra ngoài nhìn sắc trời, gấp đến độ giậm chân, mặt đầy lo lắng: “Hỏng rồi! Hỏng rồi!”

Nàng thậm chí chưa kịp trang điểm, một chút phấn son cũng chưa có, chỉ vội vấn tóc bằng một cây ngọc trâm đơn giản, tay xách l*иg chim và hoa quế kết hoàn thành đêm qua, chạy một mạch ra khỏi tụng Án Uyển.

Trước cổng phủ, Tùng Linh thấy trời càng lúc càng sáng, không thể không tiến đến nói:

“Điện hạ, giờ lành sắp hết rồi.”

Tạ Ngọc Chiếu không lên tiếng.

Tùng Linh liếc nhìn sắc trời, trong lòng sốt ruột không thôi, hận chẳng thể tự mình đi mời cô nương đến.

Đúng lúc ấy, mọi người bỗng nghe thấy từ trong phủ vọng lại một trận bước chân dồn dập. Dù chưa nhìn thấy người, ai cũng biết chắc người kia đang chạy tới.

Tạ Ngọc Chiếu ngẩng mắt nhìn, nơi hành lang bị rừng trúc che khuất, rốt cuộc cũng xuất hiện một bóng dáng.

Nàng thở hổn hển chạy tới, ngọc trâm đã gần như không giữ nổi mái tóc đen rối bời, có phần lúng túng, nhưng gương mặt lại ửng đỏ, mãi đến khi dừng lại trước mặt Tạ Ngọc Chiếu, còn chưa kịp lấy hơi, đã vội nói:

“Ta đến trễ.”

Không rõ là giải thích, hay là chút ủy khuất.

Tạ Ngọc Chiếu cúi mắt nhìn nàng, băng giá nơi đáy mắt dần tan đi, dịu dàng thoáng hiện, hắn nhẹ giọng nói:

“Không muộn.”

Chỉ cần nàng đến, thì sẽ không bao giờ là trễ.