Chương 23

Việc Vệ Lạp và những người trong Đông Cung xuất hiện ít nhất đã chứng minh, Thánh Thượng không hề yên tâm với Thượng Thư phủ.

Khương Trắc Mân khẽ nhíu mày, sớm biết thế, hắn đã không nên do dự, để mặc lão phu nhân làm càn.

Khi Khương Diệc Đường nghe được tin tức, người đã ở trong Tung Dung Viện, vừa mới giúp Tạ Ngọc Chiếu ăn xong bữa sáng, thì nghe thấy bên ngoài viện truyền đến một trận tiếng bước chân, có chút ồn ào và hỗn loạn. Nàng hơi khó hiểu quay đầu nhìn ra bên ngoài.

Tung Dung Viện trong phủ vốn như cấm địa, người người đều tránh xa, sao lại có người đến?

Khương Diệc Đường rất nhanh ý thức được điều gì đó, âm thầm siết chặt khăn tay.

Chẳng lẽ thánh chỉ đã đến?

Khương Diệc Đường lén liếc Tạ Ngọc Chiếu, cũng không bất ngờ khi không thể nhìn ra điều gì từ vẻ mặt hắn, trong lòng hơi hụt hẫng.

Nhưng nàng cũng không thể trực tiếp hỏi.

Dù sao nàng vẫn là một nữ tử sống trong khuê phòng, theo lý mà nói, không nên biết chuyện gì liên quan đến thánh chỉ.

Khương Diệc Đường chỉ có thể thử thăm dò:

“Điện hạ, là người ngài chờ đến sao?”

Tạ Ngọc Chiếu từng bảo nàng chờ thêm vài ngày, Khương Diệc Đường không thể nhắc tới thánh chỉ, nhưng có thể mượn cớ hỏi ra điều mình muốn biết.

Lúc đang đút cháo, muỗng vô tình nghiêng, làm rơi vài giọt cháo lên mu bàn tay.

Tạ Ngọc Chiếu cúi đầu, dịu dàng lau đi cháo trên tay nàng, đầu cũng không ngẩng:

“Đến rồi.”

Đôi mắt hạnh của Khương Diệc Đường lập tức sáng rực không hề che giấu.

Ngay từ đầu nàng đã không giấu việc mình ở lại Tung Dung Viện là có mục đích, hiện giờ người đến rồi, mục đích của nàng coi như đã đạt được một nửa.

Việc nàng vui vẻ là điều đương nhiên.

Dù Tạ Ngọc Chiếu đã sớm hiểu rõ tính tình nàng, cũng không khỏi ngẩng đầu nhìn nàng thêm một cái.

Quả thật, nàng là kiểu người nghĩ gì hiện lên mặt ngay.

Khương Diệc Đường len lén nhìn qua cửa sổ ra ngoài, thấy Tung Dung Viện vốn vắng vẻ nay đã xuất hiện rất nhiều tỳ nữ, các nàng vội vã, ánh mắt nhìn về hướng phòng ngủ mang theo vẻ hoảng sợ, nhưng lại không thể không đến gần.

Chỉ trong chốc lát, Tung Dung Viện đã trở nên náo nhiệt.

Gọi là náo nhiệt, cũng chỉ là có thêm người, nhưng khi đi lại vẫn rất yên tĩnh, không ai mở miệng nói chuyện.

Khương Diệc Đường âm thầm nghĩ, mặt ngoài thì làm ra dáng vẻ đủ lễ, nhưng thánh chỉ đã ban xuống, Khương Trắc Mân làm những thứ này nữa thì còn ai tin?

Ít nhất, người trong cuộc sẽ không dễ dàng bị qua mặt.

Khương Diệc Đường xoay người quay lại, tiếp tục ngồi trước mặt Tạ Ngọc Chiếu trên sập, thấp giọng lẩm bẩm:

“Đến thật nhiều tỳ nữ.”

Khi nàng lẩm bẩm, đôi mày nhỏ nhíu lại, rõ ràng là không ưa kiểu làm bộ làm tịch trong phủ, nhưng không biết nên diễn đạt thế nào, chỉ có thể nhăn mặt buồn bực.

Tạ Ngọc Chiếu lại không biết nàng và Khương Sương Diên có ân oán, liệu có vì vậy mà cảm thấy nàng rất ác độc hay không?

Khương Diệc Đường rối rắm một hồi, cảm thấy vẫn là không nên làm hỏng ấn tượng của nàng trong lòng Tạ Ngọc Chiếu thì tốt hơn. Nhưng nàng cũng không hề lừa dối Tạ Ngọc Chiếu, cho nên cuối cùng nàng vẫn hàm hồ nói:

“Chỉ là có chút việc.”

Sợ Tạ Ngọc Chiếu còn muốn hỏi nữa, Khương Diệc Đường vội vã nói: “Dù sao người ngươi chờ cũng đã đến, thiếu ta cũng không có gì quan trọng.”

Trên mặt Tạ Ngọc Chiếu vẫn như cũ không thể nhìn ra cảm xúc gì, nhưng Khương Diệc Đường lại rõ ràng cảm nhận được tâm tình của Tạ Ngọc Chiếu không được tốt, nét mặt có chút lạnh lẽo.

Trong mắt Khương Diệc Đường, chỉ là ba chữ rất đỗi bình thường, nhưng đối với Tạ Ngọc Chiếu lại là những lời hắn không muốn nghe nhất.

Kiếp trước bị giam cầm năm năm, Tạ Ngọc Chiếu từng nghe Vệ Lạp nói vô số lần:

“Điện hạ, Khương cô nương sẽ không đến.”