Chương 15

Tạ Ngọc Chiếu hiểu rõ tâm tư của phủ Thượng Thư.

Hắn là đích trưởng tử, được phong làm Thái tử từ năm sáu tuổi, là người duy nhất trong hoàng cung do đích thân phụ hoàng nuôi dạy. Từng được yêu thương che chở đến mức tận cùng.

Nhưng... người già rồi thì tâm cũng thay đổi.

Dưới ánh sáng tàn phai nơi góc viện phủ, trong tiếng mưa lộp bộp rơi xuống từng giọt một, Tạ Ngọc Chiếu lặng lẽ thu tay lại, trong lòng như có sóng ngầm cuộn trào.

Chỉ là hiện giờ còn mang cái danh nghĩa kia, Khương Trắc Mân liền thuận nước đẩy thuyền, thuận thế mà lùi.

Đợi đến khi hắn khỏi bệnh, còn có thể ghi nhớ cái gọi là “ân tình Thượng Thư phủ”, cho dù trong lúc dưỡng bệnh có bị chậm trễ gì, cũng có thể nói là do Khương đại nhân “bất đắc dĩ”.

Còn nếu như hắn chết vì bệnh, Khương Trắc Mân lại có thể mượn việc này mà hướng sang các hoàng tử khác tỏ lòng trung thành, coi như lấy công chuộc tội.

Tạ Ngọc Chiếu trong mắt lặng lẽ hiện lên một tia giễu cợt khó thấy.

Chỉ là... Khương Trắc Mân không thể ngờ được rằng, phụ hoàng sẽ hạ đến đạo thánh chỉ thứ hai, nghiêm khắc trách cứ Thượng Thư phủ hành sự bất lực.

Phụ hoàng đã già, quả thực bắt đầu sinh lòng kiêng kỵ đối với hắn. Nhưng dù sao hai mươi năm phụ tử tình thâm, phụ hoàng sao có thể khoan thứ cho kẻ khác dám chậm trễ hắn?

Thánh chỉ vừa hạ xuống, Khương Trắc Mân lập tức đưa Khương An Vy vào Tung Dung Viện, mặc kệ nàng vừa mới bị đánh mười bản trượng.

Về sau, lão phu nhân lại gọi Khương Diệc Đường đến, bảo nàng nhiều tới Tung Dung Viện trông nom. Việc này, Khương Trắc Mân cũng không ngăn trở.

Khương Diệc Đường chỉ nghĩ rằng Thượng Thư phủ bạc tình, tổ mẫu không nỡ để Khương An Vy cực nhọc.

Nhưng nàng không hề biết, đó cũng là Khương Trắc Mân mượn cớ để lấy lòng hắn.

Nếu đến tình hình trong phủ mình mà còn không tỏ tường, thì cái danh Thượng thư của hắn cũng chỉ là hữu danh vô thực.

Dù cho Khương Trắc Mân không rõ chuyện, chỉ cần nhìn thấy sau đó Khương Diệc Đường có thể tự do xuất nhập Tung Dung Viện, thì cũng hoàn toàn có thể đoán được tâm tư hắn là thế nào.

Kiếp trước, vì nhớ đến thân phận của Khương Diệc Đường, lại lo lắng nếu Thượng Thư phủ sụp đổ, nàng sẽ khó sống nơi kinh thành, hắn vẫn luôn không động đến Thượng Thư phủ.

Cho đến khi tận mắt nhìn thấy nàng bị chết thảm, hắn mới thực sự xuống tay. Cuối cùng đưa Thượng Thư phủ nhập vào phe Tam hoàng tử, tịch biên toàn phủ, gϊếŧ sạch cả nhà.

Bây giờ nghĩ lại... vẫn là ra tay quá muộn.

Tạ Ngọc Chiếu nhịn cơn ho đang dâng, nhận lấy khăn tay từ Khương Diệc Đường, giúp nàng lau khô gương mặt.

Hắn chuyên chú, động tác vô cùng nhẹ nhàng, chưa từng khiến nàng đau dù chỉ một chút.

Khương Diệc Đường bỗng thấy trong lòng bối rối. Kiếp trước, Tạ Ngọc Chiếu chưa từng bạc đãi nàng. Nàng có nhất thiết phải dùng đến tâm kế với hắn như vậy không?

Một lúc sau, nàng lí nhí lên tiếng:

“Ta không sao.”

Tạ Ngọc Chiếu không đáp lời.

Chờ ăn xong bữa sáng, Khương Diệc Đường cũng không rời đi.

Từ sau hôm mười lăm thỉnh an, nàng đều ở lại Tung Dung Viện thật lâu. Tạ Ngọc Chiếu không thể rời giường, nàng không nói gì, thì cả viện này cũng chỉ còn một mình hắn.

Chỉ nghĩ đến thôi, Khương Diệc Đường cũng đã cảm thấy cô quạnh.

Nàng ngồi một bên biên chế dây đeo. Tay nàng khéo léo, lật qua lật lại, ngón tay thoăn thoắt xuyên qua từng nút, không bao lâu đã hình thành một sợi dây kết. Nàng yêu nhất là hoa quế, nên thường kết thành hình hoa quế.

Khương Diệc Đường không quên trò chuyện với Tạ Ngọc Chiếu:

“Tạ Ngọc Chiếu, Đông Cung là dáng vẻ thế nào vậy?”

Kiếp trước, sau khi Tạ Ngọc Chiếu khỏi bệnh, hắn vẫn ở ngoài cung tại Thái Tử phủ, Khương Diệc Đường rất ít được vào cung, đối với Đông Cung lại càng không biết gì mấy.

Nàng chỉ mới đi Đông Cung một lần, mà khi ấy cũng chỉ là vội vàng đến, rồi lại vội vàng rời đi, chưa từng có dịp nhìn kỹ.

Tạ Ngọc Chiếu rũ mắt:

“Không có gì đặc biệt, chỉ là mấy sân viện nhỏ, hơi chật hẹp.”

Dẫu sao hoàng cung là nơi của Thánh Thượng, Đông Cung bất quá chỉ là một phần trong hoàng cung mà thôi, so với phủ đệ ngoài cung, dùng từ “chật hẹp” để hình dung, cũng không phải là quá lời.

Tạ Ngọc Chiếu lặng lẽ nhìn nữ tử trước mắt. Hai chữ “A Ly” suýt đã thốt ra khỏi miệng, nhưng hắn bỗng nhớ ra, đời này nàng còn chưa từng tự mình nói với hắn, nàng tên là gì.

Ngay đến cả nhũ danh, hắn cũng chưa được nghe.

Ánh mắt Tạ Ngọc Chiếu khẽ tối đi:

“Trong phủ, mọi người đều gọi ngươi là gì?”

Khương Diệc Đường thoáng ngây ra, hồi lâu mới phản ứng được, thì ra nàng chưa từng nói với Tạ Ngọc Chiếu tên họ của mình.

Ba chữ “Khương Diệc Đường” vừa định ra khỏi miệng, nàng bỗng khựng lại, nhớ tới câu hỏi của Tạ Ngọc Chiếu, trầm mặc một hồi, rồi thấp giọng nói:

“A Ly.”

“Di nương khi còn sống vẫn hay gọi ta là A Ly.”

Khương Diệc Đường luôn biết, nàng không phải là đứa trẻ được mẫu thân mong chờ.

Di nương vốn không cam tâm vào phủ, trước khi vào phủ, bà đã có một người thanh mai trúc mã, là người sắp định thân. Nhưng người bình dân thì sao địch lại được với quyền thế của Thượng Thư phủ?

Sau khi bị Khương Trắc Mân cưỡng ép đưa vào phủ, di nương bị giam lỏng trong một góc viện nhỏ. Khương Diệc Đường còn nhớ, thuở nhỏ nàng thường được di nương ôm trong lòng, cả hai ngồi dưới hiên, cùng ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài phủ. Khi ấy, di nương nhẹ giọng gọi nàng: “A Ly.”

Khương Diệc Đường mím môi.

Di nương cả đời đều muốn rời khỏi Thượng Thư phủ.

Ngay cả nhũ danh nàng đặt cho nữ nhi cũng là “A Ly.”

Về sau, di nương lớn tuổi, Khương Trắc Mân cũng không còn sủng ái như xưa. Kỳ thực, di nương đã từng có cơ hội rời khỏi phủ. Nhưng cuối cùng, chính bà đã từ bỏ.

Rõ ràng nàng không phải là đứa con mà di nương mong mỏi, nhưng rốt cuộc lại trở thành nguyên nhân khiến di nương không thể rời đi.