Những ngày tháng hoan hỷ năm xưa dường như vẫn còn đó, cớ sao hôm nay lại thành cục diện này?
Lâm Cẩm nói đúng một điều—
Là nàng! Chính nàng đã hại Lâm gia, hại chết mẫu thân.
Nếu năm đó, nàng không quỳ xuống cầu xin phụ thân trợ giúp Triệu Dực… Nếu không phải vì nàng…
Lâm Loan đau đớn nhắm chặt mắt. Khi mở ra lần nữa, đáy mắt chỉ còn lại tĩnh mịch tựa tro tàn.
Nàng nâng chén rượu trên bàn trang điểm lên, ngửa đầu uống cạn.
Sau đó, chậm rãi nằm xuống nhuyễn tháp, nhắm mắt chờ đợi độc phát tác.
Ánh sáng ban ngày từng chút một rời khỏi những song cửa cũ kỹ loang lổ, tựa như sinh mệnh đang dần dần lìa khỏi cơ thể.
Mẫu thân, là Loan Loan sai rồi…
Vào tiết Cốc Vũ, trời Biện Kinh luôn phủ một lớp mưa bụi mịt mờ.
Mưa như khói, như sương, tựa một tầng lụa mỏng vấn vít trên mái ngói, rắc xuống những phiến lá trúc trước sân. Làn gió nhẹ lướt qua, khiến tán trúc khẽ xào xạc, tựa như tiếng tằm xuân nhẩn nha gặm dần từng lá dâu.
Lâm Loan chìm trong một giấc mộng dài. Trong mơ, dường như có người ôm chặt lấy nàng, cuống quýt gọi tên nàng điều gì đó. Khi tỉnh dậy, thần trí nàng vẫn mơ màng, chẳng rõ vì giấc mộng kia hay vì mùi hương thanh lãnh của gỗ tùng vương vấn nơi chóp mũi.
Mùi hương ấy, nàng không lạ.
Thậm chí còn vô cùng quen thuộc.
Quen đến mức chỉ cần ngửi thoáng qua, nàng liền nghĩ ngay đến hắn. Nhưng cũng xa lạ vô cùng, xa lạ đến mức dường như đã rất lâu rồi, rất lâu rồi nàng chưa từng gặp lại, cũng chưa từng ngửi thấy mùi hương ấy nữa.
Lâm Loan nằm ngửa trên chiếc giường gấm mềm mại, đôi mắt vô hồn ngước nhìn lêи đỉиɦ trướng.
Màn sa đỏ thẫm buông rủ, từng đường kim tuyến tinh tế thêu nên cảnh uyên ương hí thủy, sống động như thật. Một cơn gió nhẹ thổi qua, màn sa khẽ lay động, lớp sóng gợn lăn tăn, uyên ương như thể đang bơi lội trên dòng nước biếc.
Đây là tấm màn mà nàng yêu thích nhất.
Nàng từng nhờ người sang Lâm An, tìm vị tú nương tinh thông Tô thêu bậc nhất để dệt suốt nửa năm trời.
Vậy mà về sau, trong một lần tranh cãi với Triệu Dực, tấm màn này đã bị lửa thiêu rụi hoàn toàn.
Kể từ đó, nàng và Triệu Dực ngày càng xa cách.
Số lần hắn đặt chân đến điện Thái tử phi cũng thưa dần, cuối cùng chẳng buồn ghé đến nữa.
Nhưng không phải tấm màn này đã cháy thành tro rồi sao?
Lâm Loan giật mình bật dậy, đảo mắt nhìn quanh.
Cả cách bài trí trong phòng này… rõ ràng chính là cảnh tượng lúc nàng vừa theo Triệu Dực dọn vào Đông Cung, ngay sau khi hắn được lập làm Thái tử.
"Nương nương, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"