Chương 7

Chiếc vòng này… là Triệu Dực trao cho nàng, là tín vật định tình của hắn!

Lâm Cẩm cười khẽ, thong dong bước tới, từ trong tay áo lấy ra một cuộn thánh chỉ sắc vàng, chậm rãi mở ra.

Trên đó viết:

"Lâm thị nữ tử Cẩm, ôn huệ trầm tĩnh, đoan trang nhã nhặn… Nay sắc phong ngươi làm hoàng hậu, thuận theo đạo trời, mẫu nghi thiên hạ, chưởng quản lục cung..."

Nét chữ rồng bay phượng múa, chính là bút tích của hắn!

Một vị tanh nồng cuộn trào nơi cổ họng Lâm Loan. Nàng không cách nào áp chế nữa, rốt cuộc "phụt" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi!

Máu nhỏ xuống cổ tay nàng, thấm vào chiếc vòng ngọc ấm, biến sắc vàng óng thành một màu đỏ ghê người!

Nỗi đau như búa tạ giáng thẳng vào tim, đau đến mức linh hồn cũng run rẩy!

Mơ hồ nghe thấy tiếng Lâm Cẩm ghé sát bên tai, thì thầm khe khẽ:

"Tỷ tỷ lo lắng cho Lâm gia ư? Không cần phải bận lòng đâu, đã có muội đây. Chỉ là… mấy ngày trước, từ thiên lao truyền ra tin tức, mẫu thân của tỷ bệnh nặng không qua khỏi, đã quy thiên rồi."

"Tỷ tỷ, chính ngươi đã hại Lâm gia, chính ngươi đã hại chết đích mẫu. Ngươi còn mặt mũi để sống trên đời này sao? Ngươi đáng lẽ phải lấy cái chết để tạ tội mới phải."

Mẫu thân!

Trước mắt Lâm Loan tối sầm, một ngụm huyết trào ra khỏi miệng. Nàng đã chẳng còn chút tôn nghiêm nào, thân thể suy kiệt tựa như một con rối rách nát bị rút cạn sinh khí, vô lực ngã xuống giường.

Lâm Cẩm chỉ liếc nhìn Lâm Loan một cái, ánh mắt lạnh băng rồi xoay người rời đi.

Trong phòng lặng như tờ, chỉ có gió rét tràn vào không chút kiêng nể, mặc sức cuốn tung từng lớp vải mỏng manh.

Lâm Loan khó nhọc nhích người, đôi tay run rẩy nâng lên thánh chỉ vừa rơi xuống đất.

Thì ra nỗi đau cùng cực không thể bật thành nước mắt.

Ngoài kia, tuyết đã ngừng rơi. Cây cổ thụ già cỗi trong viện khẳng khiu vươn những nhánh khô cứng, bị lớp băng dày bám chặt, run rẩy phát ra những tiếng rêи ɾỉ trong gió lạnh.

Một lúc lâu sau, Lâm Loan chậm rãi ngồi dậy, lục tìm trong hộc tủ, lấy ra bộ giá y cất giữ cẩn thận suốt bao năm áo hoàng mũ phượng của ngày đại hôn.

Bộ hỷ phục này là do mẫu thân nàng từng đường kim mũi chỉ tự tay may thành.

Khoác lên người bộ hỷ phục đỏ rực, nàng mồ hôi lạnh đầm đìa. Dừng lại hồi lâu mới gắng gượng ngồi trước gương đồng, cầm hộp phấn son, nhẹ nhàng điểm một chút hồng lên gò má.

Trong gương đồng phản chiếu một nữ tử sắc mặt tái nhợt, nhưng nhờ lớp phấn mỏng mà dần dần ánh lên vài phần khí sắc.

Kiều diễm như hoa, vẫn như thuở ban đầu.