Đầu óc Lâm Loan choáng váng, trĩu nặng như bị chèn đầy hơi nước. Không chịu nổi nữa, nàng đành để Yên Chi dìu về phòng nghỉ ngơi.
Nhưng vì trong lòng chất chứa tâm sự, giấc ngủ chẳng yên lành. Lâm Loan chập chờn thức dậy đến lần thứ năm thì Thanh Đại quay về.
Nàng đã đến mấy hiệu thuốc nổi tiếng nhất ở Biện Kinh. Thế nhưng, hễ Thanh Đại vừa nói đến chuyện muốn giám định một chiếc vòng tay, thì chẳng ai thèm để nàng nói hết câu – lập tức bị đuổi thẳng ra ngoài.
Không thể tiết lộ thân phận của Lâm Loan, Thanh Đại chỉ đành lén lút ghé đến một tiệm khác. Vị đại phu ở đó tuy không đuổi nàng, nhưng cũng hoàn toàn ngó lơ, chẳng buồn tiếp chuyện.
Liên tiếp hai ngày, Thanh Đại gần như đã đi khắp các y quán có tiếng trong thành Biện, nhưng đều chẳng thu được kết quả gì.
Ánh nắng buổi chiều đã dần mất đi vẻ dịu dàng, trở nên gay gắt hơn. Từng tia sáng xuyên qua tán lá ngô đồng trên mái hiên, soi rọi qua khung cửa, tràn vào căn phòng không chút kiêng dè.
Đến kỳ bắt mạch định kỳ, Từ thái y bắt mạch xong thì chắp tay cúi mình, thưa với Lâm Loan:
“Chứng bệnh ở cổ họng của Thái tử phi thực chất là do tâm kết mà thành. Nếu có thể gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng, tất sẽ nói cười như xưa.”
Lâm Loan chỉ gật đầu lấy lệ, không mấy để tâm. Không thể nói được, kỳ thực lại hóa lợi thế cho nàng. Biết đâu một ngày kia, hoàng thượng hạ một đạo thánh chỉ, nàng liền có thể danh chính ngôn thuận rời khỏi Đông cung.
Sau một hồi cân nhắc, nàng quyết định mạo hiểm một phen.
Nàng lấy chiếc vòng ngọc ấm màu hoàng nhạt, đưa cho Từ thái y.
Ông thoáng sững người: “Thưa nương nương, đây là…”
Lâm Loan viết mấy chữ lên giấy:
[Thái y, phiền người giám định giúp bản cung chiếc ngọc này.]
Viết xong, nàng lập tức xé tờ giấy, mắt dõi theo từng biến hóa nhỏ nhặt trên gương mặt của thái y.
Thấy nàng chăm chú như thế, Từ thái y thoáng lộ vẻ kinh ngạc, rồi bất giác cười khổ.
Thái tử phi đúng là mỗi ngày mỗi trò, lần này lại bắt một lão thái y như ông giám ngọc – chẳng phải chuyện hoang đường sao? Hay là chiếc vòng này do Thái tử ban cho, nàng muốn khoe khoang?
Càng nghĩ càng chắc chắn là thế.
Ông đành làm bộ làm tịch, nâng chiếc vòng lên ngắm nghía kỹ càng, miệng trầm trồ:
“Ngọc này, chạm vào ấm áp, chất ngọc thuần tịnh không chút tạp sắc, màu ngà mỡ đông trong suốt như nước, quả là một tuyệt phẩm hiếm thấy trên đời.”
Lâm Loan: “…” Khóe môi nàng co giật, phẩy tay ra hiệu ông lui xuống.