Chương 46: Chiếc vòng này thực sự tồn tại

Yên Chi thấy sắc mặt Lâm Loan trắng bệch, tinh thần suy kiệt, trong lòng vô cùng đau xót: “Thái tử phi, người uống chút thuốc này rồi hãy ngủ thêm một lát nhé?”

Nghe nhắc đến uống thuốc, sắc mặt Lâm Loan hơi nhăn lại.

“Thái tử phi, đây là thuốc dưỡng thai, có thể giúp người sớm ngày có tin vui.”

Lâm Loan cúi mắt nhìn bát thuốc đen kịt, mùi thuốc nồng nặc khiến nàng ngột ngạt, khẽ phất tay ra hiệu: [Thuốc này... từ đâu mà có?]

“Thái tử phi không nhớ sao? Hôm qua người từ Lâm phủ mang về đó. Là phu nhân cố ý sai người bào chế riêng cho Thái tử phi. Chỉ cần sau khi thị tẩm uống một bát, sớm muộn gì cũng có thể mang long thai.”

Lâm Loan ngẩn người một lát mới nhớ lại chuyện ấy. Nàng đồng ý chỉ vì không muốn khiến mẫu thân buồn lòng. Chứ chưa từng có ý định thật sự uống thứ này.

Hơn nữa, uống thì được gì? Hắn vốn đâu muốn nàng mang thai.

Nàng ra hiệu cho Yên Chi đem thuốc đổ đi.

Sau đó lại chỉ về phía phòng tắm, nàng muốn tắm rửa, cơ thể dính nhớp vô cùng khó chịu.

Yên Chi đành đặt thuốc qua một bên, thầm nghĩ lát nữa sẽ khuyên nhủ lại. Đây là phương thuốc phu nhân bỏ ra giá cao mới tìm được.

Dặn dò kỹ càng phải để Thái tử phi uống hết.

Giờ ngoài cung đã lan truyền đủ điều, thậm chí có đại thần dâng sớ, nói Đại Tống không thể có một vị thái tử phi tàn tật, đồng loạt kiến nghị phế truất nàng.

Yên Chi biết rõ, Thái tử phi xem trọng điện hạ còn hơn cả mạng sống. Nếu bị phế truất, nàng không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao...

Cho nên cách tốt nhất lúc này chính là Thái tử phi sớm có một hoàng tử.

Vừa nghĩ ngợi cách khuyên Thái tử phi uống thuốc, Yên Chi vừa đỡ nàng ngồi dậy.

“Ủa? Thái tử phi, chiếc vòng tay này chẳng phải đầu năm người đã sơ ý làm vỡ sao? Sao giờ lại còn ở đây?”

Lâm Loan cúi đầu nhìn, chỉ thấy nơi cổ tay phải của mình có một chiếc vòng tay ngọc ấm màu vàng nhạt.

— Chính là chiếc vòng mà kiếp trước nàng chưa từng rời khỏi tay.

Nàng nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay ngọc ấm sắc vàng nhạt ấy.

Là hắn đích thân đeo vào tay nàng đêm qua.

Trước mắt bỗng tối sầm, tai ù đi, cả thân thể như tan vào hư không, hóa thành từng hạt bụi nhỏ. Trong tim như mọc lên một khối đá ngầm sắc nhọn, cứa rách lòng nàng từng mảnh, từng mảnh—máu thịt nhầy nhụa, đau đến tê tâm liệt phế.

Thì ra... chiếc vòng này thực sự tồn tại!

Từ sau khi trọng sinh, bao nhiêu mạnh mẽ kiên cường nàng gắng gượng giữ lấy, đến lúc này phút chốc sụp đổ hoàn toàn!