Thấy vậy, Thanh Đại vội gọi hai cung nữ vào đỡ nàng dậy, dùng khăn khô quấn kín toàn thân, lau sạch từng giọt nước còn đọng trên da. Sau đó, một ma ma cầm lấy viên ngọc thạch trong suốt, tỏa ra mùi thơm kỳ lạ, nhẹ nhàng lăn qua lăn lại trên làn da trắng ngần như ngưng sương của Lâm Loan.
Nàng khẽ nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu.
Ma ma ấy nhẹ giọng nói: "Nương nương cố nhẫn nhịn một lát."
Mãi đến khi ánh sáng lấp lánh trên viên ngọc dần tắt, bà ta mới cất đi, rồi lấy ra một chiếc áo mỏng màu hồng thẫm, vải nhẹ đến mức gần như không thể gọi là y phục.
Mặt Lâm Loan nóng bừng, nàng đưa tay muốn ngăn lại.
"Nương nương, đây là ý chỉ của điện hạ."
Sắc hồng như hoa đào từ khuôn mặt trắng trẻo của nàng lan xuống, thoáng chốc đã nhuộm hồng cả làn da toàn thân.
Tên cầm thú đó!
Triệu Dực bề ngoài ôn nhu nhã nhặn, thực chất chỉ là lang sói đội lốt cừu. Nhớ có lần nàng không nghe lời hắn, từ chối mặc những thứ y phục kỳ quái đó.
Kết quả, bị hắn giày vò mấy ngày liền đến mức không thể xuống giường.
Toàn thân Lâm Loan bất giác run lên, sắc mặt tái đi mấy phần, cuối cùng chỉ đành buông tay, để mặc cho ma ma giúp nàng mặc vào chiếc “sa y” – thứ gần như không thể tính là y phục.
Từ phòng tắm bước ra, trong tẩm điện đã đốt sẵn hương thơm. Mùi hương thanh dịu, không rõ tên gọi, lượn lờ quanh chóp mũi. Những cung nhân thường ngày hầu hạ đều đã lặng lẽ lui xuống, cả tẩm điện rộng lớn chỉ còn lại một mình Lâm Loan.
Đó là thói quen của Triệu Dực – mỗi khi thị tẩm, trong tẩm điện không được có bất kỳ ai khác.
Chắc hẳn hắn tự biết bản thân có sở thích không tiện để người ngoài nhìn thấy, nên mới đặt ra quy định như vậy. Cũng may, gã nam nhân khốn kiếp đó vẫn chưa đến mức biếи ŧɦái mà bắt người khác đứng xem.
Lâm Loan âm thầm thở phào một hơi, bước nhanh đến chiếc tủ thấp, lấy xuống một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm rồi quấn chặt lấy người, chỉ khi ấy nàng mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Trong góc phòng, chiếc ấm sen bằng đồng vẫn đều đều nhỏ giọt tí tách.
Ngoài cửa sổ, đêm đã buông xuống dày đặc, tối tăm như mực tàu đổ tràn, đặc sánh không tan. Một dãy cung đăng treo trong viện phát ra ánh sáng yếu ớt, lấp lánh lay động theo làn gió đêm.
Chắc... hắn sẽ không đến nữa đâu nhỉ?
Lâm Loan khẽ ngáp một cái, có lẽ vì ban ngày dầm mưa, đầu nàng âm ỉ đau, cảm giác như có ai đó dùng chùy bọc vải nện từng nhịp lên não.