Triệu Dực thờ ơ liếc mắt về phía rừng thạch lựu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt, nhưng ý cười không hề chạm đến đáy mắt.
"Đều là người một nhà, chư vị không cần đa lễ."
Ở một nơi khác, hai người họ vừa thoát khỏi rừng thạch lựu, đi được một đoạn, Yên Chi vẫn còn sợ hãi, bàn tay đặt lên ngực khẽ vỗ nhẹ.
"Hồi nãy thật nguy hiểm, nương nương suýt nữa thì rơi xuống hồ rồi, may mà điện hạ kịp thời cứu giá."
"Điện hạ nhất định là đến đón nương nương về Đông cung!" Yên Chi vui sướиɠ đến mức nhảy cẫng lên, so với nhặt được bạc còn cao hứng hơn.
So với sự phấn khởi của Yên Chi, trong lòng Lâm Loan lại nặng trĩu.
Thực ra nửa tháng nay, nàng đã dần nhìn thấu một số chuyện. Dù Triệu Dực không đến, nàng cũng sẽ bị ép phải quay về Đông cung.
Chỉ bởi vì—
Lâm gia cần một vị Thái tử phi để củng cố địa vị hiển hách của mình.
Nghĩ tới nghĩ lui, biện pháp tốt nhất vẫn là chờ Lâm Cẩm trở về. Triệu Dực đã có người trong lòng, mà Lâm gia cũng có một nữ nhi khác để giữ vững địa vị.
Đến lúc ấy, nàng hẳn có thể công thành thân thoái rồi.
Đang miên man suy nghĩ, Nhị phu nhân Ngô thị vội vàng chạy tới, trong giọng nói không giấu được sự kích động xen lẫn nôn nóng.
"Uyển nha đầu, sao giờ con mới về? Thái tử điện hạ đang ở trong viện của con chờ con kìa!"
Lâm Loan ngẩn ra.
Triệu Dực đến viện của nàng?
Hắn không phải đang cùng tam thúc và bọn họ ở…
Quay đầu lại, nàng phát hiện mình chẳng biết từ khi nào đã đi đến gần hiên đình.
Vượt qua cổng vòm trước mắt chính là tiểu viện của nàng.
Trên bầu trời, tầng tầng mây đen đã dần tan, dù ánh dương chưa tỏ, nhưng tựa hồ gió giông đã qua.
Các thẩm thẩm cũng rạng rỡ cười tươi như hoa, liên tục thúc giục.
"Loan nhi, mau về đi, đừng để Thái tử điện hạ phải chờ lâu."
"Ta đã nói rồi mà, Thái tử điện hạ vốn rất coi trọng Loan nhi. Ngoài kia ai còn dám nói năng bậy bạ, ta nhất định sẽ xé toạc miệng họ ra!"
"Đúng vậy, mới chỉ nửa tháng không gặp mà Thái tử điện hạ đã nhớ nhung đến mức không thể chịu nổi, đích thân đến đón. Thật khiến người ta phải ghen tị mà!"
"Loan nhi vẫn là người có phúc nhất. Nếu là phu quân ta, e là ta có về thăm nhà mẹ đẻ mấy tháng trời, chàng cũng chẳng buồn hay biết."
…
Nếu không có chuyện xảy ra vào sáng nay, hẳn Lâm Loan vẫn như trước, tin rằng những lời của các thím đều là thật.
Nàng khẽ nhíu mày, bước chân nhanh hơn, rất nhanh đã bỏ lại những lời bàn tán sau lưng.