Chương 30: Hắn đến rồi

Mùa hạ đã đến, bên bờ hồ, những đóa lựu đỏ rực như từng đốm lửa bừng cháy giữa màu xanh thẳm, bung nở rực rỡ.

Cây lựu này, là năm nàng mười ba tuổi, cùng Triệu Dực trồng xuống.

Khi ấy, nàng nghe được một truyền thuyết: nếu cùng người mình thích trồng một cây lựu, khắc tên hai người lên thân cây, thần cây sẽ phù hộ cho họ đời đời viên mãn, vĩnh viễn bên nhau.

Lâm Loan đứng bên hồ, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào vỏ cây thô ráp.

Dấu khắc trên thân cây sớm đã phai mờ theo năm tháng, chỉ còn lờ mờ nhìn ra được tên nàng.

Còn tên Triệu Dực, chỉ còn lại vài nét loang lổ, mơ hồ tựa như chính đoạn tình cảm đã lụi tàn của họ.

Lâm Loan đang thất thần thì bỗng một tràng bước chân gấp gáp vang lên, ngay sau đó là giọng nói vui mừng đầy phấn khởi của Yên Chi.

"Nương nương, Điện hạ đã đến Lâm phủ, đang đi về phía này! Nương nương… A! Nương nương, cẩn thận!"

Lâm Loan giật mình quay lại, chân trái vô ý vướng vào chân phải, bước hụt một nhịp, cả người mất trọng tâm, thân hình chao đảo, chỉ chực ngã nhào xuống hồ sen.

Nàng theo bản năng nhắm chặt mắt lại. Hỏng rồi, nàng không biết bơi!

Nhưng khoảnh khắc rơi xuống nước không hề xảy ra như dự đoán. Một cánh tay rắn chắc như gọng kìm siết chặt lấy eo nàng, kéo nàng trở về từ mép vực. Thế giới trước mắt bỗng nhiên xoay chuyển, trong nháy mắt, nàng đã áp sát vào một l*иg ngực cứng rắn, mùi hương trầm lạnh của gỗ tùng quẩn quanh chóp mũi.

Là hắn!

Nàng ngước mắt, điều đầu tiên lọt vào tầm nhìn là làn da trắng mịn nơi cổ hắn. Ngay dưới cổ áo được cài chặt không chút kẽ hở, một đoạn yết hầu lộ ra, khẽ nhấp nhô theo từng nhịp thở.

Gió đầu hạ khe khẽ lướt qua, làm những đóa thạch lựu khẽ lay động, hương hoa dìu dịu len lỏi vào lòng người.

Trái tim Lâm Loan bất giác lỡ một nhịp.

Nàng hoảng hốt cúi đầu, ánh mắt vô tình chạm vào họa tiết thêu trên vạt áo trước ngực hắn—một con mãng xà vàng dữ tợn, sống động như thể có thể phá vải mà bò ra bất cứ lúc nào.

“Đây chính là thủ đoạn của Thái tử phi sao? Hửm?”

Chữ "hửm" cuối câu được hắn kéo dài, như một chiếc móc câu len lỏi vào tai nàng, nhưng thứ móc câu đó lại được đúc từ băng tuyết lạnh lẽo, khiến sống lưng nàng không khỏi rùng mình.

Đây mới chính là con người thật của hắn.

Hốc mắt Lâm Loan nóng ran, nàng cắn chặt môi dưới, cố gắng đè nén nỗi ủy khuất đang cuộn trào trong lòng.

Ta không có…

Ngón tay nàng khẽ co lại, muốn thoát khỏi vòng tay người kia. Nhưng Triệu Dực dường như đã đoán trước được ý đồ của nàng, lập tức buông tay trước một bước.