Tiền phu nhân biến sắc, lập tức sai người đi mời đại phu, đồng thời vội vàng cất bước ra ngoài.
“Sáng nay Tôn di nương vẫn còn khỏe mạnh kia mà? Sao lại đột ngột chuyển nặng?”
“Nô tỳ cũng không rõ…”
Lâm Loan trầm ngâm một lát rồi cũng theo sau. Viện của Tôn di nương cách đó không xa, trước cửa viện có một rặng trúc xanh, thanh nhã mà đoan trang, không tranh giành cũng chẳng khoa trương, giống như tính tình của nàng vậy.
Tôn di nương vốn là nha hoàn hồi môn của Tiền phu nhân, sau này được nâng lên làm thϊếp thất. Hậu viện của Đại phòng chỉ có một thê một thϊếp, không giống những gia trạch khác đầy rẫy sự đấu đá âm u.
Chẳng bao lâu, đại phu đã đến. Sau một hồi chẩn trị và châm cứu, Tôn di nương dần dần tỉnh lại. Đại phu thu lại hòm thuốc, lắc đầu thở dài một tiếng.
Trong lòng Lâm Loan trầm xuống.
Màn trướng rũ xuống, gian phòng tràn ngập mùi thuốc nồng nặc, trên bàn, ngọn đèn dầu leo lét như dự báo sự mong manh của sinh mệnh chủ nhân.
Tiền phu nhân quay sang bảo Lâm Loan:
“Loan Loan, con đưa đại phu ra ngoài trước, đừng lo lắng, Tôn di nương sẽ không sao đâu.”
Lâm Loan biết mẫu thân có chuyện cần nói với Tôn di nương nên chỉ lặng lẽ gật đầu, lui ra ngoài.
Trong phòng vang lên giọng nói của Tiền phu nhân:
“A Nhiễm, đứa trẻ đó đã tìm thấy rồi, muội hãy cố gắng lên.”
“Thật… thật sao? Khụ khụ… nương tử, đa tạ người, ta…”
Âm thanh càng lúc càng xa dần, rồi cuối cùng không nghe thấy nữa.
Lâm Loan hiểu, bọn họ đang nói về đứa trẻ kia Lâm Cẩm.
Kiếp trước, Lâm Cẩm cũng được tìm về trong thời gian Tôn di nương bệnh nặng. Nàng ấy cố gắng cầm cự, đợi đến khi gặp được Lâm Cẩm mới trút hơi thở cuối cùng.
Lúc ấy, cả Lâm gia đều vô cùng thương tiếc Lâm Cẩm.
Nàng ta dung mạo yếu ớt, e lệ như một đóa bạch liên vô hại, dù trưởng thành nơi thôn dã nhưng lại biết chữ, hiểu lễ nghi, tính tình ngoan ngoãn.
Thêm vào đó, nàng ta ăn nói rất khéo léo, dễ dàng chiếm được lòng người.
Chỉ trong thời gian ngắn, ngay cả Lâm lão phu nhân, người vốn lãnh đạm, cũng phá lệ cắt một viện nhỏ trong khuê phòng của mình để Lâm Cẩm ở lại.
Nàng từng thật lòng xem nàng ta như muội muội ruột, thương xót nàng ta lưu lạc bên ngoài, tuổi nhỏ đơn côi.
Thậm chí còn cùng mẫu thân bàn bạc, ghi tên Lâm Cẩm vào danh sách nữ nhi chính thất, phong làm thứ nữ của Lâm phủ.
Lo sợ nàng ta bị các quý nữ Biện Kinh khinh thường, nàng còn tự mình dẫn nàng ta vào Đông Cung, mong tìm cho nàng ta một mối nhân duyên tốt đẹp.
Nhưng nào ngờ, chính nàng đã tự tay dắt lang sói vào nhà.