Chương 22

Thế nhưng hôm nay, Tiền phu nhân thực sự không nỡ cự tuyệt, liền gật đầu đồng ý:

“Được, Loan Loan cứ theo mẫu thân về Lâm phủ ở một đêm. Ngày mai, để thái tử đến đón con về Đông cung.”

Tiền phu nhân trong lòng cũng có tính toán riêng.

Để Loan Loan tạm rời khỏi Đông cung, thứ nhất, có thể giúp con bé tĩnh tâm lại; thứ hai, tiểu biệt thắng tân hôn, có lẽ thật sự sẽ hữu dụng; thứ ba, bà cũng muốn mượn cơ hội này thăm dò tâm ý của thái tử đối với Loan Loan.

Nghe vậy, đôi mắt hạnh của Lâm Loan cong lên vui sướиɠ, nàng nhào vào lòng Tiền phu nhân, quả nhiên, mẫu thân vẫn thương nàng nhất.

Đời này, nàng nhất định không để bi kịch kiếp trước tái diễn, nàng phải bảo vệ thật tốt Lâm gia, bảo vệ thật tốt mẫu thân.

Tiền phu nhân sai nhũ mẫu thân tín đến cung của Cao Hiền phi, sau đó đi thỉnh chỉ hoàng hậu, được cho phép, Tiền phu nhân liền dẫn theo Lâm Loan hồi phủ.

Lúc xuất môn, nhìn thấy ba xe lớn đầy châu báu vàng bạc mà Lâm Loan chuẩn bị mang về, Tiền phu nhân không nhịn được bật cười, đưa tay khẽ điểm nhẹ lên trán nàng.

“Mau đem mấy thứ này trả lại, trong nhà không thiếu tiền bạc, không cần con mang về bổ sung.”

Cuối cùng, dưới sự kiên quyết của Tiền phu nhân, ba xe lớn châu báu mà Lâm Loan vất vả chọn lựa đều bị đưa trở lại vào khố phòng. Nghĩ đến việc sau này tất cả những thứ này đều rơi vào tay Lâm Cẩm, lòng nàng liền dâng lên một trận bực bội.

________________________________________

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, tấm rèm gấm màu xanh đậm khẽ lay động, tựa như mặt hồ biếc bị làn gió khẽ thổi qua.

Đi ngang qua cửa hông Đông cung, từ xa đã nghe thấy tiếng huyên náo ồn ào, dường như là giọng phụ nữ.

Lâm Loan vén một góc rèm xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy ở góc tường có hai nữ tử trang điểm lộng lẫy bị một đám cung nhân vây chặt.

Nữ tử mặc hồng y chắn phía trước, che chở cho nữ tử vận váy lục đằng sau.

Hai bên dường như đang tranh cãi điều gì đó.

Yên Chi nhanh mắt nhanh tay, đã dò hỏi được tin tức, lập tức chạy lại bên cạnh xe ngựa, che miệng cười trộm, gương mặt tròn trịa hớn hở, đôi mắt ti hí thành một đường, giọng nói không giấu được sự khoái trá cùng hả hê:

“Nương nương, các nàng là người của Lan viện, là điện hạ hạ lệnh trục xuất đó ạ.”

Trong xe, Tiền phu nhân ngồi đối diện Lâm Loan nghe vậy cũng khẽ mỉm cười hài lòng.

Lâm Loan: “???” Chuyện gì thế này?

Nàng nhớ kiếp trước, bất luận nàng ầm ĩ thế nào, Triệu Dực cũng không chịu nhượng bộ. Cuối cùng vẫn là Lâm Cẩm bày kế, bảo nàng giả vờ bị hai vũ cơ kia hạ độc, làm loạn đến mức kinh động cả hoàng hậu, mới miễn cưỡng buộc được Triệu Dực ra lệnh đuổi hai người kia đi.