Mẫu thân nàng vốn thân thể yếu nhược, làm sao có thể chịu nổi chốn lao ngục ẩm thấp, lạnh lẽo?
Lâm Loan không biết phong thư này được gửi đến từ khi nào, càng không rõ Lâm gia đã bị bắt giam bao lâu. Trên thư không có ngày tháng, chỉ có nét bút ngoằn ngoèo gấp gáp, chứng tỏ người viết đang vô cùng hoảng loạn.
Chỉ cần nhìn qua, nàng đã có thể nhận ra đó là nét chữ của đệ đệ nuôi – Lâm Văn Bân.
Lòng nàng chìm xuống đáy vực.
Chắc hẳn tình thế đã nguy cấp đến cực điểm, đến mức Lâm Văn Bân không còn cách nào khác mới mạo hiểm gửi thư vào Đông cung.
Lâm Loan không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức sai Thanh Đại hóa trang thành mình để đánh lạc hướng đám thị vệ, còn bản thân thì len lỏi qua hốc tường hậu viện mà trốn ra ngoài.
Khi nàng đến được Phúc Ninh cung, trời đã tối mịt.
Phúc Ninh cung – tẩm cung của thiên tử, vẫn nguy nga tráng lệ như trong ký ức. Sự xa hoa lộng lẫy ẩn giấu bên trong vẻ uy nghiêm không ai dám chống cự.
Lần cuối cùng nàng bước vào nơi này, là năm nàng và Triệu Dực thành thân.
Khi ấy, Triệu Dực vẫn là một Ngũ hoàng tử không được sủng ái, ôm chí lớn mà chưa tìm được chốn dụng võ.
Khi ấy, nàng là viên minh châu rực rỡ của Lâm gia, là hòn ngọc được nâng niu trong lòng bàn tay của bao người.
"Đây là Phúc Ninh cung, không có thánh chỉ, bất cứ ai cũng không được tùy tiện vào!"
Thị vệ nghiêm nghị đứng trước cung môn, vô tình chắn lối nàng.
Lâm Loan chỉ có thể nhờ nội thị vào thông báo.
Trời càng lúc càng tối, giống như một tấm lưới đen khổng lồ chầm chậm thu lại, nhấn chìm mọi thứ vào bóng tối thăm thẳm.
Những thái giám và cung nữ phụ trách châm đèn cầm trên tay ống lửa, cẩn thận thắp sáng từng ngọn cung đăng. Ánh sáng mờ nhạt xếp thành hàng dài, chập chờn lay động trong cơn gió lạnh.
Từ xa nhìn lại, đốm lửa trông chẳng khác nào chùm ma chơi lơ lửng giữa nhân gian.
Không biết đã qua bao lâu, nội thị cuối cùng cũng xuất hiện, chỉ là sắc mặt hắn khó coi, giọng điệu cũng đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Bệ hạ không ở trong cung."
Lâm Loan thất vọng khẽ rũ mi, vừa định xoay người rời đi thì lại thấy, giữa bóng tối mờ ảo, Lâm Cẩm ngồi trên kiệu nhỏ, chậm rãi tiến đến giữa vòng vây của cung nhân.
Trên người nàng khoác chiếc áo choàng hồ cừu màu ô thanh, dưới ánh đèn cung đình, kim tuyến ngân tơ đan xen ánh lên những tia sáng lấp lánh, như sóng nước gợn lan.
Lý công công lập tức thay đổi thái độ, thu lại vẻ lạnh lùng khi đối diện với Lâm Loan khi nãy, rồi vội vàng cúi người đón tiếp, nét mặt niềm nở, cung kính.
Lâm Cẩm xuống kiệu, Lý công công nói gì đó, khiến nàng hơi khựng lại, ánh mắt theo bản năng lướt về phía Lâm Loan đang đứng trong bóng tối. Nhưng ánh đêm quá dày đặc, khiến Lâm Loan không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt nàng.