Người nằm dưới thân khẽ run, ánh mắt vừa ngượng ngùng vừa hoang mang, xen lẫn chút chờ mong. Lý Sơ Nghiêu cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán Tô Ngự.
Hắn chống mình lên, nhẹ nhàng nâng bàn tay được chấm chu sa của Tô Ngự, khẽ hôn lên mu bàn tay, rồi nghiêng người nằm sát vào trong, giọng nói trầm thấp và dịu dàng:
“A Ngự, không cần vội… ta sẽ đợi em lớn thêm một chút nữa.”
Tô Ngự thở ra một hơi, nhưng trong đáy mắt lại hiện lên một tia hụt hẫng.
Y cụp mắt, hàng lông mi khẽ run, che đi cảm xúc trong lòng, rồi thì thầm hỏi: “Nhưng đã thành thân… chẳng phải nên làm những chuyện đó hay sao?”
Lý Sơ Nghiêu hiểu suy nghĩ của mình vốn rất khác với người trong thế giới này. Tô Ngự mới mười sáu, thân thể còn chưa phát triển hoàn toàn, mà nơi đây các biện pháp tránh quá mức sơ xài, nếu sinh con quá sớm sẽ chỉ gây tổn thương cơ thể nhiều hơn.
Cho dù trước đó Dương ma ma đã hạ độc khiến Tô Ngự tạm thời không thể mang thai, hắn vẫn muốn y lớn thêm chút nữa.
Lý Sơ Nghiêu chống đầu, một tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, kéo y sát vào mình, nhìn vào đôi mắt đã long lanh nơi khóe mắt, khẽ hôn để an ủi:
“A Ngự, ta muốn cùng em đi hết một đời.”
Tô Ngự khẽ cắn môi, trong mắt mang theo ấm ức: “Thì việc đó… có liên quan gì đâu?”
“Đừng cắn môi.”
Lý Sơ Nghiêu xoay mình, ôm Tô Ngự nằm lên ngực mình, kéo chăn phủ cả hai.
Khoảng cách gần đến mức Tô Ngự có thể nhìn thấy những sợi tơ mềm trên mặt hắn.
Y ngoan ngoãn thả môi, lắng nghe.
“Ở Xuyên Châu, mười sáu tuổi có thể kết hôn, nhưng sớm quá mà vội vàng thân mật, đối với người phải chịu đựng… sẽ tổn thương rất nhiều. Ta muốn bên em thật lâu, trăm năm bên gối… em hiểu chứ?”
Ánh mắt Tô Ngự khẽ chấn động, nước mắt lập tức dâng lên.
Nhưng chưa kịp xúc động bao lâu, câu nói tiếp theo của hắn lại khiến y muốn đập người.
Lý Sơ Nghiêu hơi siết y xuống thấp hơn một chút, Tô Ngự cảm thấy hơi nóng khác thường, mặt đỏ bừng — và người dưới thân lại còn thản nhiên nói:
“Cảm nhận được rồi phải không? Với thân thể hiện giờ của em… em nghĩ sẽ chịu nổi sao?”
Nói tới đây, hắn còn duỗi một tay ra, sờ cằm, rồi trêu đùa tự lẩm bẩm:
“Tuy cũng không đến mức mỗi đêm đều quấn lấy nhau… nhưng muốn đáp ứng đủ nhu cầu của ta, cũng chẳng ít đâu.”
Tô Ngự đỏ bừng đến mức không nói nên lời, muốn tránh đi nhưng hơi nóng kia lại càng rõ rệt.
Y vùi mặt vào lòng hắn, lí nhí:
“Chàng… chàng … đừng… nói nữa…”
Lý Sơ Nghiêu bật cười thấp, kéo y lên lại, ôm thật chặt.
Tiếng cười từ l*иg ngực truyền đến tai, khiến sự hụt hẫng của Tô Ngự ban nãy tan biến mà nở nụ cười. Bàn tay đặt trên ngực hắn vô thức siết chặt.
Thật ra Lý Sơ Nghiêu cũng khổ sở, nhất là khi người trong lòng lại ngây thơ mà vô tình khiến hắn càng khó kiềm chế.
“Bảo bối, nếu em còn siết nữa… ta e phải đi dội nước lạnh đấy.”
Giọng hắn mang theo kìm nén, khàn khàn và nóng bỏng.
Tô Ngự như bị bỏng, lập tức nới tay, rồi vòng tay ôm lấy cổ hắn, áp mặt vào hõm vai:
“Không cho đi.”
Tiếng của Tô Ngự vang lên ong ong như muỗi kêu, Lý Sơ Nghiêu nghiêng đầu xuống, liền nhìn thấy màu đỏ khả nghi trên cổ của y.
Lý Sơ Nghiêu hít một hơi thật sâu — đúng là hành người mà! Sớm biết như vậy, hắn đâu cần phải chịu khổ mà giả dạng thành chính nhân quân tử, liền đem người giải quyết ngay tại chỗ rồi!
Một lúc sau, khi mọi cảm xúc đã dịu xuống, hắn nới lỏng tay ôm eo.
Tô Ngự ngẩng đầu nhìn hắn, im lặng mấy giây rồi hỏi:
“Những lời trước đây, chàng nói là thật sao?”
Lý Sơ Nghiêu chớp mắt, chưa hiểu y hỏi câu nào.
“Chuyện tiền bạc… chàng nói sẽ để em quản.”
Hắn hiểu ngay, nhướn mày:
“Em không muốn quản?”
Tô Ngự lắc đầu.
“Ý là… phải tự nguyện giao cho em, đến tiền tiêu vặt cũng không giữ?”
Tô Ngự nhìn thẳng, không nói một lời — người này đúng là không thể chờ người ta nói xong.
Lý Sơ Nghiêu chạm mũi, có chút chột dạ vì bị nhìn chằm chằm.
“Chàng còn nói sẽ đưa em đi bên cạnh, chàng bàn chuyện làm ăn, còn em thu tiền. Là thật chứ?”
Ánh mắt hắn nhu hòa đi, xoa đầu Tô Ngự, nâng cằm, khẽ hôn:
“Ta đã bao giờ thất hứa với em sao? Tất nhiên là thật. Em ở bên cạnh, ta mới yên tâm.”
Tô Ngự lập tức phản bác:
“Chàng thất hứa nhiều lắm, lừa em cũng không ít.”
Lý Sơ Nghiêu: “…”
“Cả mấy cái xưng hô kia… chẳng phải lừa em sao?”
“Bảo bối, đó gọi là tình thú, không tính lừa.”
“Vậy từ nay chàng đừng gọi ta là bảo bối nữa, mà gọi ta là phụ thân đi.”
Lý Sơ Nghiêu: “… !”
Đúng là tự đào hố chôn mình.
Một lát sau, hắn lại lật người áp Tô Ngự xuống, bắt đầu cởϊ áσ.
Tô Ngự để mặc, còn cố nói chọc:
“Dù sao chàng cũng chẳng làm gì được.”
Động tác của Lý Sơ Nghiêu khựng lại. Hắn bóp nhẹ eo y, nghiến răng:
“Em tin không, ta làm liền cho xem.”
Tô Ngự không hề chớp mắt:
“Cởi xong chưa? Xong rồi ngủ.”
Lý Sơ Nghiêu: “…”
Đúng là đánh vào bông mà chẳng gây thương tích, chỉ càng thêm tức.
Cuối cùng hắn kéo áo cả hai người, để Tô Ngự nằm trong, mình nằm ngoài, ôm sát lấy:
“A Ngự, tiểu bảo bối hay xấu hổ đâu rồi?”
“Hết rồi.”
Lý Sơ Nghiêu bất lực bật cười, nắm cổ y, rồi luồn tay tìm bàn tay y, đan mười ngón, giọng trầm xuống, nghiêm túc:
“A Ngự, Xuyên Châu rộng lắm… đừng chỉ sống trong một góc nhỏ. Ta muốn đưa em đi khắp nơi nhìn ngắm.”
“Chúng ta đã thành thân, từ nay là một. Dù ta ở đâu, lúc mệt ta muốn có em bên cạnh, nhớ em thì có thể chạm tới.”
Tô Ngự lặng lẽ nghe, rồi khẽ nghiêng người, chủ động hôn nhẹ hắn một cái.
Lý Sơ Nghiêu hơi sững người, khoé môi cong lên, lại được đà lấn tới: “Chưa đủ, hôn đây nữa.”
Hắn dắt tay y chạm vào môi mình.
Nói đến sự mặt dày, Tô Ngự trước sau đều không phải là đối thủ của hắn. Vừa rồi y hôn hắn, điều này đã là điều mà y đã lấy toàn bộ dũng khí để làm rồi. Lúc này, nghe người kia được voi đồi tiên, cả người y đã muốn đỏ như tôm luộc.
“Thôi, nếu em không muốn hôn, vậy để ta hôn em.”
Cuối cùng Lý Sơ Nghiêu nghiêng người, cúi xuống hôn sâu, dịu dàng nhưng chiếm hữu, cho đến khi Tô Ngự đỏ hồng cả gương mặt mới buông.
Ánh mắt hắn sáng quắc, nhìn chằm chằm vào Tô Ngự, như thể muốn đem người ra nuốt xuống bụng.
Tô Ngự cũng nổi lên phản ứng, có chút túng quẫn, không biết phải làm sao.
Một lát sau, hắn kéo chăn che lại ánh sáng, săn sóc mà giúp y giải quyết chuyện xấu hổ.
Toàn bộ giác quan của Tô Ngự phóng đại, thanh âm kỳ quái trong miệng y phát ra, y sợ bị người khác phát hiện liền cắn chặt môi để kiềm chế.
Một bên Lý Sơ Nghiêu bận rộn giúp y giải tỏa cảm xúc, một bên hắn hôn lên đôi môi y để giúp y thả lỏng.
Thời gian trôi qua, đôi mắt Tô Ngự long lanh ánh nước, y hé môi thở hổn hển, thấy Lý Sơ Nghiêu nhìn mình liền vội vàng lấy tay che mặt chính mình để khỏi xấu hổ.
Lý Sơ Nghiêu sao có thể buông tha cho bé đáng yêu này được, hắn liền kéo quần đã dính bẩn của y xuống, từ trong chăn ném ra người, thuận tiện trêu trọc người ta: “ Bảo bối, em khồn nhìn sao?”
Tô Ngự không dám nhìn hắn, liền nghiêng người đem đầu vùi vào chăn.
Lý Sơ Nghiêu không tự giải quyết du͙© vọиɠ của mình, lúc này đã rất khó chịu, hô hấp của hắn trở lên dồn dập, khó nhịn.
Tô Ngự nghe thấy vậy, đưa tay ra, nói giọng nhỏ như muỗi kêu: “ Để ta giúp chàng.”
Nửa canh giờ sau, Tô Ngự tay đã đau đến tê dại.
Lý Sơ Nghiêu mặt đầy hứng thú nhìn y:” Giờ em đã hiểu được lời ta nói trước đó rồi chứ?”
Tô Ngự đá hắn một cước, bước ngang qua người hắn mà chẳng buồn để tâm.
Lý Sơ Nghiêu đem đồ bẩn vứt qua một bên, nằm xuống ôm lấy Tô Ngự từ phía sau.
Da thịt liền kê nhau, Tô Ngự như muốn trở thành một con tôm luộc.
Nhưng may mắn, người phía sau không còn trêu trọc y nữa mà trở lên nghiêm túc, nói vào chuyện chính: “Lễ vật đại ca tặng em, ta đã để trong thư phòng. Mai sẽ cùng em xem.”
“Đại ca tặng gì vậy?” Tô Ngự xoay người, mắt sáng rực.
Lý Sơ Nghiêu khẽ cười: “Hai người rất thân?”
Tô Ngự gật đầu, như rơi vào hồi ức:
“Mẫu thân kể khi em chưa chào đời, đại ca luôn hỏi là ca hay muội. Huyunh ấy còn nói sẽ bảo vệ em suốt đời… dù chỉ lớn hơn hai tuổi nhưng luôn nhường em, chẳng để ai bắt nạt.”
“Lúc nhỏ, mẫu thân vừa đọc sách vừa kể chuyện, em ngủ rồi, đại ca không cho kể nữa…”
Nụ cười trong mắt dần lặng lại. “Nếu mẫu thân còn, có lẽ phải đợi đến khi huynh ấy lập gia đình, rồi em xuất giá…”
Lý Sơ Nghiêu ôm y vào lòng, khẽ cọ trán: “Không muốn nói thì dừng ở đây.”
“Mẫu thân mất, Lưu di nương đưa đại ca về bên mình, không cho gặp em nữa. Huynh ấy cầu xin phụ thân… rồi bị đưa đến thư viện học.”
Lý Sơ Nghiêu cuối cùng đã hiểu vì sao kiếp trước không nghe đến tên Tô Liệt.
“Em biết vì sao hôm nay đại ca em xuất hiện không?”
Tô Ngự lắc đầu, ngẩng mặt: “Từ khi đến Nghi Nam, em chưa từng gửi thư. Chắc là phụ thân nói gì đó.”
Lý Sơ Nghiêu khẽ đáp:
“Hôm nay ta đón em, đại ca nói sẽ ở lại thêm vài ngày. Lúc đó trò chúng ta sẽ nói chuyện cẩn thận.”
“Thật ạ? Huynh ấy tự nói vậy?”
“Ta lừa em làm gì” Lý Sơ Nghiêu thấy y cao hứng như vậy, trong lòng tràn đầy dấm chua: “Chỉ tiếc, lúc ta đến đón lại chẳng thấy em vui đến thế.”