Chương 020 – Hôn Sự

Kinh thành – Tô phủ.

Một gã sai vặt cầm theo thư tín từ xa, hối hả bước vào chính viện. Trong sân rộng lớn, hạ nhân ai nấy đều bận rộn theo phận sự, trật tự nghiêm chỉnh, rõ là khuôn phép của nhà thế gia vọng tộc.

Trên chủ vị, một phụ nhân vận y phục quý phái, đầu đầy châu ngọc kim hoàn, tay cầm chiếc khăn lụa, khẽ lau miệng sau một ngụm trà.

“Phu nhân, có thư gửi từ Nghi Nam,” Gã sai vặt cung kính dâng thư rồi lui sang một bên, yên lặng chờ sai bảo.

“Ngươi lui xuống đi.” Liễu Tú nhẹ gật đầu, mở phong thư ra, chăm chú xem từng dòng.

Nha hoàn đứng hầu một bên không dám thở mạnh, trong phòng chỉ còn tiếng lật trang thư sột soạt vang lên.

Cuối thư, khoé môi Liễu Tú khẽ nhếch, phảng phất như có điều vui mừng, khí sắc cả người cũng thoáng tươi tỉnh.

Thiếu nữ ngồi bên dưới khẽ hít sâu một hơi, nở nụ cười dịu dàng, cung kính lên tiếng: “Mẫu thân, có phải là tin lành ạ?”

Lưu Tú liếc nàng, nghiêm giọng răn dạy: “Trân nhi, hôn sự của con đã được định rồi, chuyện này không cần phải thương nghị cùng phụ thân con nữa.”

Tô Trân cắn môi, không dám cãi lời.

Liễu Tú không để tâm đến sắc mặt của con gái, lời nói chuyển sang giọng nhàn nhạt: “Tin từ Nghi Nam nói, Ngự ca nhi hiện đang ở biệt viện, hơn nữa còn thân thiết với nhị công tử nhà họ Lý ở Nghiệp Thành. Mà tên nhị công tử đó thì không học vấn, không nghề nghiệp, suốt ngày lảng vảng chốn cờ bạc, còn mang nợ ngập đầu.”

“Ngự ca nhi lại sống buông thả đến vậy sao?” Tô Trân kinh ngạc tròn mắt, trong lòng lại dâng lên một tia khoái trá.

“Trân nhi!” Liễu Tú trầm mặt, ánh mắt lạnh lùng, “Con là con gái của ta, dù cho Ngự ca nhi có thế nào đi nữa, thì hiện giờ nó cũng đại diện cho nhà họ Tô. Nếu con còn ăn nói thiếu suy nghĩ, thì dọn đồ đi chép Nữ giới cho ta!”

“Con biết lỗi rồi, mẫu thân.” Tô Trân lập tức đứng dậy, hai tay siết lấy khăn tay trước bụng, chân khuỵu nhẹ, cúi đầu nhận tội.

Liễu Tú thở dài: “Trong viện này không có người ngoài, nên ta không trách. Nhưng một khi con đã xuất giá, nếu vẫn giữ thói quen ăn nói không cẩn thận như vậy, thì e là nhà chồng khó dung thứ.”

“Con hiểu rồi, đa tạ mẫu thân dạy bảo.” Tô Trân ngẩng đầu, bước tới bên cạnh Liễu Tú, khẽ quỳ bên, ôm lấy cánh tay bà, nhẹ nhàng lắc lắc, làm nũng: “Mẫu thân, sau này con nhất định sẽ sửa đổi.”

“Hiểu được thì tốt.” Liễu Tú rốt cuộc vẫn là người mềm lòng, kéo nàng dậy, cho người mang thêm ghế, để con gái ngồi xuống bên cạnh.

“Chuyện của Ngự ca nhi, ta đã có an bài. Lần trước quản gia sai người chặn y trên đường, nhưng không gặp được, để y thoát một phen. Giờ y lại tự chuốc lấy tai họa, giao du cùng hạng người đó, cũng đỡ cho chúng ta phải phí công.”

“Nếu cha biết thì sao ạ?” Tô Trân hỏi, ánh mắt sáng rỡ, lòng đầy trông đợi.

“Hắn mà biết, lại càng thêm tức giận, càng chẳng thèm đoái hoài sống chết của y nữa."

" “Vậy mẫu thân định liệu thế nào ạ?” Ánh mắt Tô Trân sáng rực lên, nàng ta vốn không chịu nổi việc Tô Ngự sống khá hơn mình. Một kẻ song nhi, mẫu thân lại chẳng được sủng ái, vậy mà còn dám chiếm lấy thân phận dòng chính!

Liễu Tú nói xong, quay sang bảo đại nha hoàn bên cạnh: “Đi tra xem lai lịch của nhị công tử nhà họ Lý kia, tiện thể viết cho ta một phong thư, gửi đến chính thất phu nhân của Lý gia ở Nghiệp Thành.”

“Vâng!” Nha hoàn vội vàng lĩnh mệnh, chạy như bay, sợ chậm trễ mưu sự của phu nhân.

“Ngự ca nhi cũng đã mười sáu, cũng nên định cho y một mối hôn nhân rồi.”

“Mẫu thân cao minh.” Tô Trân cười khanh khách, hai tay nắm lại thành nắm đấm, thay mẫu thân bóp chân.

“Con phải học theo, con là người sẽ làm chủ mẫu, không thể như hạng nữ nhi không có địa vị.”

Trong mắt Tô Trân ánh lên một tia đắng cay — "nữ nhi thứ xuất"... chỉ vì thân phận thấp hơn, mà chuyện gì nàng cũng phải đứng sau Tô Ngự! Nàng lớn hơn Tô Ngự hai tuổi, năm xưa do chủ mẫu qua đời, con cháu trong phủ phải thủ tang ba năm, khiến nàng lỡ dở đến tuổi mười bảy.

Rồi bởi thân thế thứ nữ, nay đã mười tám mà vẫn chưa gả đi.

Liễu Tú cũng muốn tìm cho nàng một mối tốt, nhưng nhà môn đăng hộ đối lại chê nàng lớn tuổi, mà nhà kém hơn thì nàng lại chẳng ưng.

Song, chỉ cần nghĩ đến việc Tô Ngự đời này sẽ sống không khá hơn mình, thì gả thấp chút cũng chẳng đáng ngại.

“Mẫu thân nói phải, Trân nhi đã nghĩ thông rồi, nguyện nghe theo sắp đặt.”

Liễu Tú nhìn nàng, nắm lấy tay: “Con hiểu được thế là tốt. Làm chủ mẫu mới là đường dài lâu, như ta đây, nếu không phải chính thất đã khuất, sao đến lượt ta làm chủ chuyện hôn sự của các con?”

Tô Trân ngoan ngoãn gật đầu.

Lúc này ở phương Nam xa xôi, Tô Ngự vẫn chưa hay biết gì về chuyện hôn sự đã bị người sắp đặt.

Y đứng nhìn Lý Sơ Nghiêu bận rộn tới lui, không khỏi ngó sang chậu đất trồng bên cạnh, trong đó chỉ toàn là đất, tò mò hỏi:

“Nghiêu, huynh chắc chứ? Thứ này thật sự mọc lên được sao?”

Y đã biết Lý Sơ Nghiêu định trồng giống trà, nhưng một chậu lại một chậu như vậy, y nhìn mà chẳng hiểu nổi điểm khác biệt.

Lý Sơ Nghiêu bật cười, chỉ đáp một câu:

“Cứ yên tâm chờ xem.”

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ạ! Từ chương 21 trở đi tui sẽ set vip ạ! Chúc mọi người luôn luôn vui vẻ ạ!