Lý Sơ Nghiêu cầm bạc xong thì phủi tay bỏ đi, Lý Nhân nhìn theo bóng lưng hắn mà chỉ biết nghiến răng nuốt giận vào bụng. Gã hận không thể lập tức tống hắn trở về Nghiệp Thành cho khuất mắt.
Nghi Nam dù không phải vùng phồn thịnh, nhưng trong thành lại vô cùng náo nhiệt.
Lý Sơ Nghiêu khẽ thở dài , quả thật, ở đây cũng giống như thời hiện đại, cảnh giàu nghèo cách biệt rõ ràng quá đỗi.
Biệt viện nhà họ Tô.Đám hạ nhân tụ tập trong sân nhỏ, ai nấy cúi đầu rì rầm bàn tán, chẳng còn nửa phần ý tứ tôn trọng chủ tử.
Tô Ngự đứng đó, mày kiếm khẽ nhíu, mắt nhìn bọn họ đầy vẻ lạnh lùng.
Trấp Hạ – gương mặt như hoa đào chớm nở – lúc này cũng mang theo vẻ giận dữ, rõ ràng là đang bất bình thay cho công tử nhà mình.
Quản gia Tô đứng bên cạnh, bộ dạng như chẳng liên quan đến mình, mắt hướng trời, mũi hướng đất.
Lý Sơ Dao tới đúng lúc bắt gặp cảnh ấy. Dù chưa bước vào cửa lớn, nhưng biệt viện họ Tô vốn không rộng, hắn chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu hết thảy bên trong.
Không có tùy tùng đi cùng, Lý Sơ Nghiêu đành tự mình tiến lên gõ cửa.
Chiếc vòng sắt gõ vào cửa gỗ, vang lên từng tiếng "keng keng", khiến người trong sân đều giật mình nhìn ra ngoài.
Tô Ngự vừa thấy Lý Sơ Nghiêu, ánh mắt liền sáng rỡ. Nhưng nhớ mình vẫn đang là chủ tử biệt viện, y liền ho nhẹ hai tiếng:
“Tản đi cả đi.”
Đám hạ nhân nhìn nhau, ánh mắt đồng loạt dừng trên người Tô quản gia, như đang đợi ý chỉ thật sự.
“Còn ngây ra đó làm gì? Công tử bảo lui thì lui, về làm việc đi!” Quản gia Tô ngoài mặt quát tháo, trong lòng thì vui như mở hội.
Chủ tử thì sao chứ? Cả cái viện này, ai mà chẳng phải nghe ông ta cơ chứ?
Bọn hạ nhân nghe được lệnh, như trút được gánh nặng, nhanh chóng tản đi như ong vỡ tổ, chẳng buồn giữ thể diện gì cho Tô công tử.
Lý Sơ Nghiêu thu hết vào mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt.
Tô Ngự lại chẳng mấy bận tâm, y kêu quản gia lui xuống, bảo Trấp Hạ đưa khách vào.
“Nghiêu ca, hôm nay sao huynh rảnh rỗi đến thăm ta vậy?” Tô Ngự vui vẻ thấy rõ. Từ khi đến Nghi Nam, y gần như không rời khỏi cửa. Một phần là vì thân phận song nhi khó tiện lui tới nơi đông người, phần nữa là nơi đất khách quê người, ngoài Trấp Hạ, không còn ai để trò chuyện.
Lý Sơ Nghiêu khẽ xoa đầu y: “Ở đây sống quen chưa?”
Tô Ngự gật đầu, rồi như nhớ ra điều gì, lại lắc đầu: “Đồ ăn ở đây… hơi khó ăn.”
“Có tiến bộ.” Lý Sơ Nghiêu khen không chút keo kiệt, khiến đôi má thiếu niên đỏ hồng lên trong phút chốc.
“Nhưng huynh vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta!”
Giọng nói non nớt mang theo chút dỗi hờn và thẹn thùng, khiến cả người như bừng sáng thêm vài phần.
“Từ sòng bạc về, ghé qua tiệm gạo, tiện thể đến thăm đệ.”
“Sòng bạc?” Tô Ngự nhíu mày.
“Ừ. Mà chủ nhà này, đệ tính bắt khách đứng nói chuyện như vậy mãi sao?” Lý Sơ Nghiêu nhướng mày, ý trêu đùa viết rõ trên mặt.
Tô Ngự lườm hắn một cái, xoay người bước vào, không quên ngoái đầu hỏi:
“Không cần tránh hiềm nghi nữa à?”
Lý Sơ Nghiêu sững lại một chút, rồi hiểu ý, bật cười, quả nhiên, một chút thiệt cũng chẳng chịu nhịn.
Vào đến khách sảnh, Tô Ngự bảo Trấp Hạ đi pha trà.
Trấp Hạ vốn đang mong có cớ chuồn đi. Trước nàng còn lo lắng công tử nhà mình ngây thơ khờ khạo, giờ xem ra, hai người này đã “tình trong như đã”, không cần lo nữa rồi.
Thái độ đột nhiên “thân thiện” của Trấp Hạ khiến Lý Sơ Nghiêu thấy nghi nghi, hắn nhướng mày hỏi:
“Đệ nói gì với nàng ta rồi?”
Tô Ngự liếc y một cái, trầm ngâm hai giây, rồi đáp: “Trấp Hạ không biết chuyện ta từng lên kế hoạch. ”
“Chẳng trách.”
Tô Ngự nghe vậy, trong lòng thoáng hụt hẫng, y không muốn dây dưa chuyện cũ, bèn chuyển chủ đề:
“Nghiêu ca, huynh đến sòng bạc làm gì?”
“Dĩ nhiên là.... ” Lý Sơ Nghiêu nói được nửa câu, ánh mắt lướt về phía cửa sổ, thấy có một ngón tay ló ra, liền đổi giọng:
“ .. Ta đi thắng bạc nha, đệ không biết đâu, cảm giác bạc chảy ào ào vào tay thật sự là… quá đã.”
Tô Ngự cau mày, trên gương mặt hiện lên vẻ nghi hoặc:
"Nghiêu ca, chuyện đó... không ổn lắm đâu.”
Lý Sơ Nghiêu gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, ngón trỏ khẽ chỉ về phía cửa sổ.
Tô Ngự nhìn theo hướng ấy, sắc mặt lập tức trắng đi hai phần, môi mím chặt, rõ ràng là đang cực kỳ tức giận.
Y không ngờ, trong biệt viện nhỏ này, lại có kẻ dám làm chuyện nghe lén ban ngày ban mặt. Nếu việc này truyền ra ngoài, người bị bêu xấu là Tô Ngự, danh tiếng sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
Ngay cả hạ nhân cũng không trông chừng được, sau này sao làm được người bên cạnh phu quân?
Quả nhiên là… một tay thủ đoạn của vị kế mẫu tốt bụng kia, quyết không để sót cơ hội nào để phá hỏng danh dự của y.