Chương 13: Mục đích

Khi Trương Thành trở về, Lý Sơ Nghiêu vừa uống cạn ấm trà với Trình Trác.

"Chưởng quầy, lần sau trò chuyện tiếp."

Trình Trác mỉm cười gật đầu: "Hôm nay được tán gẫu cùng Lý huynh, tại hạ thu hoạch không ít."

Lý Sơ Nghiêu khiêm tốn đáp: "Đâu có."

Hắn ra hiệu bằng ánh mắt với Trương Thành, hai người cùng nhau lên lầu.

Trong phòng.

Tô Ngự ngồi bên bàn, ánh mắt đảo qua hai người trước mặt, không hiểu vì sao cả hai đều tụ họp trong phòng mình.

Chấp Hạ đứng phía sau y, cảnh giác nhìn hai nam nhân có vẻ như có chuyện quan trọng cần bàn bạc.

"Trương huynh, phiền huynh thuật lại kết quả thẩm vấn với A Ngự lần nữa." Lý Sơ Nghiêu không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sát ý lạnh lẽo không thể che giấu.

Tô Ngự sững sờ, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng rồi lại im lặng.

Ánh mắt Trương Thành lướt qua hai người, sau đó lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc bội, đặt trước mặt Tô Ngự.

"Đây là tín vật của bọn cướp, là do người đứng sau chúng để lại, hứa hẹn nếu nhiệm vụ thành công, sẽ có thêm hậu đãi."

"Thuộc hạ của tôi đã giữ lại một tên sống sót, hắn khai rằng chủ nhân của ngọc bội đã ra lệnh: ngoài Tô công tử, không được để ai sống sót. Hơn nữa…" Trương Thành liếc nhìn Lý Sơ Nghiêu, thở dài, rồi nói tiếp:

"Hắn còn yêu cầu làm nhục Tô công tử, sau đó giao cho bọn thổ phỉ."

Ngón tay Tô Ngự khẽ run lên, vô tình chạm vào chén trà trên bàn, "choang" một tiếng, chén vỡ vụn thành từng mảnh.

Ngón tay y run rẩy, môi trắng bệch, sắc mặt không còn chút huyết sắc.

Trấp Hạ đứng phía sau cũng tái nhợt, trong mắt tràn đầy xót xa khi nhìn y.

Chết không đáng sợ, đáng sợ là sống mà phải chịu đựng những bi kịch còn tàn nhẫn hơn cả cái chết.

Lý Sơ Nghiêu nghiến chặt răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

Kiếp trước, những lời đồn đại kia hóa ra là có nguyên do, hắn không biết Tô Ngự có thực sự trải qua tất cả những chuyện này không, nhưng hắn nhớ rõ trên cổ tay y có một vết sẹo xấu xí, gai mắt đến mức khiến người ta không thể phớt lờ.

Lòng hắn như bị dao cứa, những kẻ đó… Sao chúng dám! Sao chúng có thể ra tay tàn nhẫn với một thiếu niên mới mười sáu tuổi như vậy!

Không khí trong phòng nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Bỗng nhiên, Tô Ngự cúi xuống, đầu ngón tay chạm vào những mảnh vỡ trên mặt đất, giọng nói hơi run run: "Ta nhận ra miếng ngọc bội này."

Lý Sơ Nghiêu xót xa, vội vàng quỳ xuống, nắm lấy tay y.

Trương Thành nhìn hai người một cái, rồi nói với Trấp Hạ: "Chúng ta ra ngoài, để bọn họ nói chuyện."

Trấp Hạ sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, nhưng thấy Tô Ngự không phản đối, liền đi theo Trương Thành ra khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Lý Sơ Nghiêu không còn cố kỵ gì nữa, ôm chặt y vào lòng.

Kiếp trước, nếu hắn kiên quyết giữ Tô Ngự ở lại bên mình, không để y một mình rời đi, thì bi kịch kia có lẽ đã không xảy ra.

Thiếu niên trong vòng tay hắn gầy gò như một tờ giấy mỏng, chỉ sợ một cơn gió cũng có thể cuốn y đi mất.

"A Ngự… Ta xin lỗi…" Dường như dốc hết sức lực, Lý Sơ Nghiêu mới nói ra được ba chữ ấy. Mắt hắn nóng bừng, hàm răng cắn chặt môi dưới, tràn đầy hối hận và thương xót.

Tô Ngự toàn thân cứng đờ, từ trước đến nay y chưa từng được một nam nhân nào ôm chặt như vậy, nhất thời không biết phản ứng ra sao. Y thậm chí còn không dám nghĩ đến những gì Trương Thành vừa nói.

Cảm nhận được cơ thể Lý Sơ Nghiêu đang khẽ run lên, Tô Ngự không hiểu nỗi day dứt của hắn đến từ đâu, nhưng y lại muốn an ủi người này. Y nhẹ nhàng giơ tay, vỗ hai cái lên lưng hắn.

"…Cảm ơn huynh… Cảm ơn vì đã đi cùng ta đến Nghi Nam."

Lý Sơ Nghiêu như bừng tỉnh từ một cơn mộng dài, cánh tay ôm lấy eo y siết chặt rồi lại thả lỏng. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của thiếu niên trước mặt. Phải rồi, kiếp này, bi kịch đó chưa từng xảy ra. Hắn đã kịp ngăn chặn nó!

Tô Ngự vẫn là thiếu niên đơn thuần ấy, vẫn là ân nhân nhỏ mà hắn có thể che chở trong đôi cánh của mình.

"Có sợ không?" Hắn không buông y ra ngay, dứt khoát kéo Tô Ngự đứng dậy, đặt y ngồi xuống ghế, còn mình thì thu dọn những mảnh vỡ trên đất.

Tô Ngự nhìn động tác của hắn, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

"Có… có hơi sợ." Tô Ngự thành thật nói, đưa tay đặt lên ngực, ánh mắt dõi theo bóng dáng người đang cúi xuống trước mặt.

Y… hình như có chút muốn ỷ lại vào người này…