Chương 12: Cơ Hội Kinh Doanh

Nửa canh giờ sau, đoàn người đến một trấn nhỏ thuộc vùng Nghi Nam. Trên phố, người qua lại tấp nập, tiếng rao bán vang khắp nơi. Lý Sơ Nghiêu tùy ý tìm một quán trọ rồi đỡ Tô Ngự xuống xe.

Quán trọ nằm ở ngoại ô khu chợ, tránh xa sự huyên náo.

Bước vào trong, lão bản đang cắm cúi tính toán sau quầy.

“Chư vị khách quan, là dùng bữa hay nghỉ trọ?”

Lão bản rời quầy, gương mặt nhăn nheo nhưng đầy niềm nở. Gian sảnh không có mấy khách, bàn ghế hơi cũ kỹ, nước sơn đã phai màu, song không gian lại sạch sẽ, gọn gàng.

Lý Sơ Nghiêu hài lòng gật đầu: “Thuê phòng.”

“Các vị cần bao nhiêu gian phòng vậy?” Lão bản liếc nhìn tay Lý Sơ Nghiêu vẫn đang đỡ lấy Tô Ngự.

Tô Ngự như bị giật mình, lập tức rút tay khỏi người Lý Sơ Nghiêu.

Sắc mặt lão bản thoáng trở nên vi diệu.

“Bốn phòng.” Lý Sơ Nghiêu không để bụng, còn hướng Tô Ngự ném một ánh nhìn trấn an.

Lão bản nhẹ nhõm thở ra, vội nở nụ cười: “Mời khách quan lên lầu.” Sau đó, ông ta ngoái đầu gọi: “Tiểu nhị, đưa khách quan đi chọn phòng.”

“Dạ có ngay!” Một cái đầu ló ra từ hành lang trên lầu, cười toe toét đáp lời.

Bốn gian phòng sát cạnh nhau, phòng ngoài cùng bên phải dành cho Trương Thành, bên trái là của Lý Sơ Nghiêu, kế tiếp là phòng của Tô Ngự và Chấp Hạ.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Lý Sơ Nghiêu dặn dò Chấp Hạ chăm sóc Tô Ngự rồi xuống lầu.

Trấn nhỏ này cách trung tâm thành Nghi Nam không xa, nhưng với tốc độ xe ngựa hiện tại, ít nhất cũng phải mất nửa ngày đường.

“Khách quan muốn đi dạo quanh trấn sao?” Lão bản thấy Lý Sơ Nghiêu xuống lầu thì lấy một gói trà từ quầy, bảo tiểu nhị đi đun nước nóng.

Lý Sơ Nghiêu quan sát động tác thuần thục của ông ta, trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ.

“Lão bản, tôi từng nghe nói vùng Nghi Nam này có rất nhiều sơn tặc, không biết có đúng không?”

Lão bản thở dài, đưa hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ giữa đại sảnh. Tay ông ta thoăn thoắt bỏ trà vào ấm, vừa làm vừa đáp:

“Nghi Nam đất đai cằn cỗi, nông sản thu hoạch kém, bán chẳng được bao nhiêu tiền. Nhiều nhà không đủ ăn, muốn vào núi săn bắn nhưng núi thì trơ trọi, làm gì có thú hoang? Không làm sơn tặc thì cũng chẳng biết làm gì để sống.”

“Quan phủ không can thiệp sao?” Lý Sơ Nghiêu cau mày.

“Haizz... Cũng chẳng làm gì được! Bao lần thử trồng giống cây mới nhưng cuối cùng đều thất bại thảm hại. Thật không biết ngày tháng thế này còn kéo dài đến bao giờ.”

“Vậy không ai nghĩ đến chuyện rời đi sao?”

Lão bản lắc đầu, ánh mắt u ám: “Lá rụng về cội, đây là quê hương cha ông chúng tôi, sao nỡ rời xa?”

Lý Sơ Nghiêu im lặng. Hắn đưa mắt nhìn dãy núi trơ trọi bên ngoài cửa sổ. Kiếp trước, hắn từng bị truy sát đến tận vùng Nghi Nam, ngoại trừ Tô Ngự, những ký ức khác về nơi này đều đã phai nhạt.

Tiểu nhị đặt ấm nước xuống bàn rồi lại tất bật làm việc.

Lão bản tráng qua lá trà một lần, rót nước nóng vào chén, sau đó đưa cho Lý Sơ Nghiêu.

" Lá trà..." Nhìn chén trà tỏa hương thơm dịu, trong đầu Lý Sơ Nghiêu bỗng lóe lên một suy nghĩ. Đúng rồi! Dù ở hiện đại hay cổ đại, giới quý tộc luôn ưa chuộng những thú vui tao nhã và những món hàng hiếm có. Vùng Nghi Nam này có phần tương đồng với các vùng trồng trà mà hắn từng biết đến. Biết đâu nơi đây có thể trồng ra loại trà thượng hạng?

Nhưng trước hết phải kiểm tra chất lượng đất, thử nghiệm trồng trọt, sau đó mời một chuyên gia trà đạo đến đánh giá.

Thấy Lý Sơ Nghiêu trầm tư lão bản thăm dò: “Công tử có tâm sự gì sao?”

Lý Sơ Nghiêu nhìn thẳng vào ông ta: “Lão bản biết nhiều về trà chứ?”

Lão bản cười, trong ánh mắt lộ vẻ tự hào: “Hồi trẻ tôi từng giao thiệp với không ít quan lại, có may mắn được nếm qua cống trà do hoàng gia ban thưởng. Về trà đạo, tôi cũng có chút hiểu biết.”

“Vậy ông có đường buôn bán trà không?” Lý Sơ Nghiêu nâng chén trà lên, đưa đến bên môi khẽ nhấp một ngụm. Hương vị thanh khiết, đúng là trà ngon.

Lão bản sửng sốt, ngạc nhiên nhìn hắn: “Công tử có trà ngon muốn bán sao?”

Lý Sơ Nghiêu lắc đầu: “Hiện tại thì chưa có, nhưng sau này sẽ có.”

Lão bản hồ nghi, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ đáp: “Tôi đúng là có quen biết một số thương nhân buôn trà, nhưng trà ngon thì khó kiếm lắm.”

“Không sao, rồi sẽ có. Tại hạ là Lý Sơ Nghiêu. Nếu sau này cần nhờ đến ông chủ, mong ông nể mặt cuộc trò chuyện hôm nay mà giúp đỡ một phen.”Lý Sơ Nghiêu cầm ấm nước, vận dụng kỹ thuật pha trà của hiện đại, biểu diễn một lượt trước mặt lão bản.

Ông ta nhìn mà kinh ngạc không thôi, tấm tắc khen ngợi: “Lý huynh khách sáo rồi! Cứ gọi tôi là Trình Trác là được.”

Hai người nhìn nhau, cùng bật cười, nâng chén trà lên, coi như lấy trà thay rượu, một hơi uống cạn.