Tô Ngự nhìn vào đôi mắt ấy, ánh mắt của Lý Sơ Nghiêu ánh lên sự bất lực, quan tâm xen lẫn cưng chiều, tất cả đều hiện rõ mồn một. Y đặt tay lên ngực, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập “thình thịch” bên tai.
“Khó chịu lắm sao?” Lý Sơ Nghiêu nhíu mày, nét lo lắng lại tăng thêm vài phần.
Tô Ngự cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập loạn, tránh ánh mắt của hắn, khẽ đáp: “Ừm,” rồi lại nói thêm, “Đỡ hơn nhiều rồi.”
Lý Sơ Nghiêu khựng lại một chút, dường như hiểu ra ý của tiếng “ừm” kia, hắn bật cười, nói: “Trước tiên uống chút nước đi.”
Túi nước được đưa đến gần miệng, Tô Ngự đỏ mặt, lắp bắp: “Để... để ta tự làm được rồi.”
Khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên đã có chút sắc hồng, dáng vẻ ngượng ngùng khiến y trông thật đáng yêu.
Lý Sơ Nghiêu không nhịn được đưa tay xoa nhẹ đầu cậu, giọng dịu dàng: “Uống từ từ thôi, cẩn thận kẻo sặc.”
Tô Ngự càng đỏ mặt hơn, gật gật đầu, đôi mắt không dám nhìn sang bên cạnh.
Khu vực này đã thuộc biên giới của Nghi Nam, nếu so với Nghiệp Thành thì như hai thế giới trái ngược. Những dãy núi trơ trọi, cây cối thấp bé, đất đai khô cằn và bạc màu.
Trong đầu Lý Sơ Nghiêu thoáng hiện lên một ý nghĩ, nhanh đến mức chính hắn cũng khó mà nắm bắt.
“A Ngự, ta qua nói chuyện với Trương Thành một chút.”
Tô Ngự đang nhấp từng ngụm nước nhỏ, nghe vậy liền không kìm được mà nhìn về phía chiếc xe ngựa, nhẹ nhàng đáp: “Được.”
Lý Sơ Nghiêu vẫy tay ra hiệu cho Trấp Hạ ở gần đó, rồi đi tìm Trương Thành.
Cách hai người họ đối xử với nhau, Trấp Hạ đều thu vào trong mắt. Nàng bước đến trước mặt Tô Ngự, vẻ mặt như muốn nói gì đó lại thôi.
Tô Ngự liếc nhìn nàng, ánh mắt rơi xuống chiếc khăn tay đang bị vặn xoắn, cau mày hỏi: “Chiếc khăn tay đó làm em bực mình à?”
Trấp Hạ sững lại, sau đó trừng mắt nhìn y, bực tức nói: “Công tử, là thật không hiểu hay đang giả vờ không biết?”
Tô Ngự ngẩn người, khó hiểu hỏi: “Giả vờ không biết gì cơ?”
Nhìn dáng vẻ ngây ngô của công tử nhà mình, Trấp Hạ giậm chân tức giận, ánh mắt không mấy thiện cảm liếc sang phía Lý Sơ Nghiêu, lại thấy ánh mắt của Tô Ngự dõi theo mình mà nhìn theo. Cuối cùng nàng cụp mắt xuống, thở dài nói: “Không có gì, là Trấp Hạ nhiều chuyện thôi.”
Tô Ngự chỉ cảm thấy khó hiểu, ánh mắt lại vô thức hướng về phía Lý Sơ Nghiêu.
Trước xe ngựa nhà họ Lý.
Trương Thành nhận ra ánh nhìn khác thường, bèn ra hiệu cho Lý Sơ Nghiêu.
Lý Sơ Nghiêu hiểu ý, ngừng câu chuyện, nhìn theo hướng ánh mắt của Trương Thành, liền thấy Tô Ngự đang dõi theo mình. Một nụ cười không kìm được hiện lên trên khóe môi hắn.
“Lý công tử, lần này mời Trương mỗ và mọi người, là vì vị tiểu công tử kia sao?” Trương Thành, gương mặt hung dữ thường ngày, bỗng lộ ra chút ôn hòa hiếm thấy.
Lý Sơ Nghiêu gật đầu: “Ừm, nếu trên đường có bất kỳ biến cố nào, mong Trương huynh quan tâm đến Tô Ngự nhiều hơn.”
Trương Thành gật đầu: “Đã nhận công việc từ ngài, đương nhiên phải làm tròn bổn phận.”
Lý Sơ Nghiêu khẽ cười, Trương Thành là người trọng tình trọng nghĩa, chỉ một lần giúp đỡ ông chủ quán trọ năm xưa đã đổi lại được mười năm trung thành.
Đáng nói là, dù cả hai đều là nam nhân, nhưng kiếp trước, cho đến lúc hắn qua đời, tình nghĩa giữa hai người vẫn bền chặt như vàng.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lý Sơ Nghiêu trầm xuống. Kiếp trước hắn đã tin nhầm người, dẫn đến cảnh bị người thân quay lưng, còn làm liên lụy đến Tô Ngự. Hắn thề rằng kiếp này sẽ bắt những kẻ kia phải trả giá!
“Lý công tử?” Trương Thành nhíu mày, đưa tay vẫy trước mắt hắn.
Lý Sơ Nghiêu thoát khỏi dòng hồi ức, lấy lại tinh thần, lại nở nụ cười thường ngày, lịch sự nói: “Trương huynh, sau này có lẽ còn phiền toái nhiều, chi bằng cứ gọi ta bằng tên thôi.”
Trương Thành nhìn hắn vài giây, rồi gật đầu: “Cũng được.”
Hai người nhìn nhau cười, thoáng có cảm giác như tri kỷ vừa gặp gỡ.
Cách đó không xa, Tô Ngự chứng kiến cảnh này, không khỏi nhíu mày, bàn tay nắm chặt túi nước thêm phần siết lại.
“Trấp Hạ, em đi hỏi xem chúng ta khi nào xuất phát.”
Trấp Hạ nhìn công tử nhà mình, khẽ đáp: “Vâng.”
Tô Ngự cụp mắt xuống, trong lòng ngổn ngang trăm mối.