Chương 42

Phó Tây Trạch cuối cùng vẫn khóa chiếc xe đạp lại rồi lên ghế phụ của Tân Ái.

Trong lúc này, Tân Ái tất nhiên không quên thể hiện phong độ lịch lãm của mình: mở cửa xe cho anh, dùng tay che trên nóc xe để phòng anh bị đυ.ng đầu, hỏi han có muốn cậu cài dây an toàn giúp không...

Đợi đến khi sắp xếp cho anh xong xuôi, Tân Ái lúc này mới vòng qua đầu xe để về ghế lái, khởi động xe rời đi.

Là một chiếc siêu xe hàng đầu, tất nhiên thiết kế phải thanh lịch, nội thất phải xa hoa.

Phó Tây Trạch dựa vào chiếc ghế bọc da, nghiêng đầu nhìn sang Tân Ái đang chuyên tâm lái xe bên cạnh.

Có lẽ vì ngại tóc dài che mắt, cậu đã vén tóc ra sau tai, để lộ ra đường nét gương mặt nghiêng xinh đẹp và chiếc khuyên tai ngọc bích khẽ đung đưa.

Nói một cách công bằng, Tân Ái là một người có sức hút nhân cách cực lớn, cho dù là cùng giới tính, cũng sẽ bị hấp dẫn sâu sắc.

Khi cậu cố tình cưng chiều bạn, cảm giác đó quả thực muốn lấy mạng người.

Phó Tây Trạch là thẳng nam, nhưng vẫn bị cảnh tượng Tân Ái chăm sóc mình lúc lên xe làm cho rung động.

Anh vô cớ nhớ lại một câu nói: "Thà khóc trên xe thể thao, còn hơn cười trên xe đạp". Nếu là Tân Ái, khóc một chút trên chiếc xe thể thao của cậu cũng không phải là không thể.

Ý nghĩ này quá mức quái đản.

Có lẽ ban đêm con người đều mệt mỏi, dễ sinh ra tính lười biếng, chỉ muốn nằm yên để được Thái tử gia cưng chiều.

Lý trí của Phó Tây Trạch nói rõ cho anh biết, anh và Tân Ái không có bất kỳ nền tảng tình cảm nào.

Mười tám năm qua, hai người vẫn luôn ở trong trạng thái biết có một người như vậy nhưng chưa từng có giao điểm.

Động cơ theo đuổi anh của Tân Ái, đơn giản là vì thất vọng và cô đơn sau khi tỏ tình thất bại, vừa hay anh lại xuất hiện trước mặt cậu, cho nên, cậu tùy tiện tìm người nói chuyện để gϊếŧ thời gian, để xoa dịu nỗi đau yêu mà không được.

Nếu thật sự yêu đương thì sẽ thế nào? Anh thì không sao cả, chỉ là một kẻ độc thân. Liệu Tân Ái có ngày nào đó sẽ bắt đầu hối hận không?

Không, phải nói là, chỉ cần Tân Ái tỉnh táo một chút, đều không thể bắt đầu với mình.

Ánh mắt Phó Tây Trạch cuối cùng cũng dời khỏi người Tân Ái, lại chán đến chết mà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà đang lướt qua nhanh chóng.

Anh tựa đầu vào cửa kính xe, vẻ mặt có chút uể oải.

Tân Ái quay đầu liếc anh một cái, thấy vẻ mặt mệt mỏi của Phó Tây Trạch, đoán là do làm việc mấy tiếng đồng hồ nên quá mệt.

Cường độ công việc đó, Tân Ái chỉ nhìn thôi đã thấy vất vả. Đứng mấy tiếng đồng hồ có thể khiến người ta bị giãn tĩnh mạch, huống chi Phó Tây Trạch còn phải pha hết ly này đến ly khác.

Hơn nữa bây giờ đã hơn 12 giờ đêm, mệt rã rời cũng là chuyện bình thường. Tân Ái dịu dàng hỏi: "Mệt à?"

Phó Tây Trạch được Tân Ái quan tâm, sững sờ một chút.

Tân Ái vịn tay lái, ôn tồn nói: "Anh cứ chợp mắt một lát đi, đến nơi tôi sẽ gọi anh dậy. Đêm hôm thế này tôi không dám lái xe quá nhanh, về chắc cũng phải bốn năm mươi phút."

Phó Tây Trạch biết, khu nhà của họ và nơi này cách nhau khá xa, đường đi dài và hẻo lánh, buổi tối lái xe cũng phiền phức.

Phó Tây Trạch trầm ngâm hai giây, nói: "Tôi không ở đó."

Tân Ái kinh ngạc: "A?"

Giọng Phó Tây Trạch khàn khàn giải thích: "Quán bar cách nhà tôi quá xa, tôi thuê một căn phòng ở gần đây."

Tân Ái hỏi dồn: "Vậy anh ở đâu?"

Phó Tây Trạch đọc địa chỉ.

Tân Ái có chút ngẩn người. Cậu biết địa chỉ này, không, phải nói là, cậu nhớ như in địa chỉ này. Đó là ngôi nhà mà cậu và Phó Tây Trạch đã ở cùng nhau bốn năm.

Kiếp trước, sau khi yêu nhau, cậu và Phó Tây Trạch đã dọn nhà một lần, chính là dọn đến địa chỉ này.

Nhưng căn biệt thự đó, là do Phó Tây Trạch xây sau khi họ ở bên nhau.

Trước khi biệt thự khởi công, Phó Tây Trạch còn hỏi cậu về ý tưởng thiết kế, lúc đó Tân Ái vì trầm cảm nên chẳng có hứng thú với bất cứ thứ gì, tự nhiên cũng lười quan tâm, toàn quyền giao cho Phó Tây Trạch xử lý.

Tân Ái không ngờ rằng, mười năm trước Phó Tây Trạch đã ở khu này.

Tân Ái lại một lần nữa ngửi thấy mùi của số mệnh. Vận mệnh giống như một cuộn chỉ, ngàn vạn sợi tơ, quấn lấy kiếp trước và kiếp này vào nhau.

Tân Ái gần như là mang theo một bụng đầy nghi hoặc mà lái xe đến địa chỉ này.

Mười năm trước, khu này đương nhiên không phải là ngôi nhà sau này của họ, mà là... một khu ổ chuột trong thành phố.

Sáu năm sau, trải qua giải tỏa, đền bù, bán đất, cải tạo, mới biến thành ngôi nhà của cậu và Phó Tây Trạch.

Bây giờ khu vực này, nhà cửa thấp bé, bẩn thỉu, rách nát. Bạn rất khó tưởng tượng được, ở một đô thị quốc tế như Bắc Kinh, lại có một nơi như thế này.

Nhưng, đây là hiện thực.

Bắc Kinh chưa bao giờ chỉ có những tòa nhà chọc trời, CBD, phố thương mại, mà còn là những khu ổ chuột, những căn nhà cho thuê tập thể, những tầng hầm.

Vô số người đã cống hiến thanh xuân và ước mơ của mình cho thành phố này, có người ở lại, có người tiếc nuối rời đi.

Tân Ái, Phó Tây Trạch lại không giống những người này, họ không có đường lui.

Tân Ái tìm một chỗ đỗ xe, rồi cùng Phó Tây Trạch xuống xe.