"Tuân biểu muội, tấm thẻ bài này ta e là không thể đưa cho muội được. Nếu muội muốn gửi thiệp mời người khác đến vương phủ, ta có thể bảo Chung quản sự và Hà quản sự giúp muội lo liệu, không vấn đề gì cả. Nhưng bây giờ đang là dịp Trung thu, bên ngoài người đông chen vai thích cánh, mà sức khỏe của muội lại không tốt. Muội đã là một đại cô nương rồi, lỡ như xảy ra chuyện gì, ta thật sự gánh không nổi trách nhiệm đâu." Huy Âm thản nhiên nói.
Tuân Nhu nhíu mày: "Biểu tẩu, muội một mình từ Kiến Nghiệp đến Từ Châu còn được, có gì đáng sợ chứ?"
Huy Âm mỉm cười: "Chuyện này khác chứ. Muội từ Kiến Nghiệp đến Từ Châu là do lão thái phi bảo muội đến, lỡ có chuyện gì, bà ấy cũng không thể trách tội ta được. Nhưng bây giờ muội muốn ra khỏi phủ, trong khi cả biểu huynh của muội và lão thái phi đều không có ở đây, ta thực sự gánh không nổi trách nhiệm này. Sắp đến Trung thu rồi, phu quân của ta, cũng chính là biểu huynh của muội, sẽ trở về. Nếu hắn đồng ý, ta cũng không có ý kiến gì."
Tuân Nhu liếc nhìn Mai Hương một cái, Mai Hương liền cười nói: "Thảo nào người ta đều nói Tiểu vương phi tốt bụng, Người nói vậy cũng là vì nghĩ cho tiểu thư nhà chúng ta. Chỉ là, tiểu thư nhà chúng ta vốn dĩ đến đây là để giúp người quản gia, lúc Phạm ma ma rời đi cũng đã nói qua. Bây giờ ở đây có hơi buồn chán mà thôi."
Hóa ra là còn muốn đòi quyền quản gia, Huy Âm che miệng cười: "Nha đầu nhà ngươi cũng thật khéo ăn nói. Làm gì có chuyện tẩu tẩu còn ở đây mà lại phải phiền đến tiểu cô nương quản gia chứ. Huống hồ, hỷ sự của tiểu thư nhà ngươi cũng sắp đến gần rồi, làm gì còn thời gian rảnh rỗi để lo mấy chuyện vặt vãnh này nữa?"
Lòng Tuân Nhu thắt lại. Chuyện nàng ta đến đây để người ta làm mai chỉ là một cái cớ, chứ không phải thật sự muốn gả đi. Nhưng nghe ý của Huy Âm, dường như là đã hứa gả nàng ta cho một mối nào đó rồi.
Không, đây tuyệt đối không phải do biểu huynh làm, biểu huynh đang luyện binh ở Hoài Tứ, sao có thể nhanh như vậy được. Lẽ nào là Trịnh thị, là nàng muốn gả mình đi.
Nhưng nàng làm vậy hoàn toàn là lấn quyền, hôn sự của mình chỉ có lão thái phi mới có thể định đoạt.
Tuân Nhu lòng dạ rối bời bước ra ngoài. Nam ma ma không hiểu chuyện gì, bèn hỏi Huy Âm: "Vương phi, Tiểu vương gia đã nhanh vậy đã định cho Tuân cô nương một mối hôn sự rồi ạ?"
"Làm gì có chuyện đó, ta chỉ dọa nàng ta thôi. Để nàng ta không một mực đòi xông ra ngoài nữa." Huy Âm cong môi cười. "Nếu nàng ta ở Kiến Nghiệp, muốn ra ngoài thế nào ta không quan tâm. Nhưng ở chỗ của ta, nếu cứ tùy tiện ra ngoài mà xảy ra chuyện gì, ta thật sự không gánh nổi trách nhiệm đâu."
-
Càng gần đến Trung thu, thời tiết lại càng oi bức, đặc biệt là vào buổi tối, khác hẳn với khí hậu ở Ký Châu. Ở Ký Châu, ban ngày tuy cũng nóng nhưng đêm xuống lại rất mát mẻ.
Trong phòng đã đặt bốn chậu băng, Huy Âm uống hết một bát sữa đông lạnh mới cảm thấy mát mẻ hơn đôi chút.
Hoài Âm Vương phủ có hầm chứa băng chuyên dụng, nên hầu như ngày nào nàng cũng chỉ ở trong nhà, ngoại trừ buổi tối sau khi ăn cơm xong mới ra vườn tản bộ. Những ngày tháng này trôi qua quả thực vô cùng nhàn nhã, sung sướиɠ.
"Chỗ của Tuân cô nương nhớ phải cung cấp đủ băng, các khoản phân phát theo lệ cũng phải đầy đủ, ta không thể để người khác bàn ra tán vào về mình được.” Huy Âm cười nói.
Phúc Quế đáp: "Vương phi cứ yên tâm, đồ chúng em gửi sang bên đó đều đầy đủ cả. Nói thật lòng, người đối xử với nàng ta như vậy là quá tốt rồi. Chẳng lẽ nàng ta thực sự coi mình là công chúa sao? Cái ả nha hoàn của nàng ta cũng thật không biết điều, lại muốn để một biểu cô nương xa lắc xa lơ đứng ra quản gia."
Huy Âm thở dài một tiếng: "Chuyện của nàng ta à, ta không quan tâm trước đây Ngô Thái phi đã hứa hẹn điều gì, nhưng chắc chắn ta sẽ không để nàng ta bước chân vào cửa đâu. Ta còn chưa có con cái gì, lại muốn nạp trắc phi hay thϊếp thất vào nhà, làm gì có cái đạo lý đó."
Nói xong, nàng nhìn Phúc Quế và mấy nha hoàn khác: "Băng trong phòng các em vẫn còn đủ chứ?"
Đám Đông Thuận đều cười đáp: "Nhờ có số băng này mà chúng em ngủ ngon hơn hẳn ạ."
"Vậy thì tốt rồi." Huy Âm đứng dậy chuẩn bị rửa mặt chải đầu.
Hôm nay đã là mười ba tháng Tám rồi, nàng nhìn sắc trời đã muộn, thầm nghĩ chắc phải ngày mai Lý Trừng mới về. Nào ngờ đúng lúc đó, thân binh bên ngoài vào truyền lời rằng Lý Trừng đã trở về.
Huy Âm lập tức chạy ra cửa, nhìn thấy Lý Trừng mặc bộ giáp trụ xuất hiện trước mặt, hốc mắt nàng nóng lên. Cuối cùng cũng gặp được người quen rồi: "Tiểu Vương gia, thϊếp thân thỉnh an Tiểu Vương gia."
Trước đây Lý Trừng rất ít khi về nhà, hắn thân cô thế cô, về một mình cũng chẳng có gì thú vị. Giờ đây nhìn thấy Huy Âm như chú chim nhỏ nép vào người lao về phía mình, hắn vội vàng dang tay đón lấy nàng: "Vốn định ngày mai mới về tới nơi, nhưng ta thúc ngựa chạy nhanh vì muốn sớm gặp nàng, nên đã về trước dự định."
"Trước đây sao không thấy chàng khéo miệng thế này nhỉ? Chàng có đói không, có muốn nhà bếp làm chút đồ ăn khuya cho chàng không..."
Những lời này nghe vào tai Lý Trừng khiến lòng hắn ấm áp lạ thường. Kể từ khi cha mẹ qua đời, tổ mẫu tuy đối xử với hắn rất tốt, nhưng trong cái tốt đó luôn đòi hỏi sự báo đáp. Mỗi một phần bà bỏ ra đều muốn thu lại, chứ không phải cho đi vô điều kiện.
Nhưng thê tử của hắn dường như không phải như vậy, nàng thực sự coi hắn là phu quân của mình.
"Cũng hơi đói, nàng bảo nhà bếp làm vài món ăn nhẹ là được rồi, đừng làm mấy món nhiều thịt thà quá, ta ăn không vô.” Lý Trừng cười nói.
"Được rồi!"