Chương 8: Du lịch

Khi anh đang tuyệt vọng, từ bỏ đấu tranh thì một người không ngờ tới xuất hiện, chính là Lạc Diệp vốn đã bị anh bỏ rơi, Lạc Diệp đứng trước mặt anh, kể lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra từ nhỏ đến lớn, cũng kể lại tình yêu cô dành cho anh, cho đến cuối cùng cô nói: "Anh trai, không còn nhiều thời gian nữa, nếu anh có thể quay trở lại quá khứ, liệu có thể nhìn Diệp nhi thêm một lần nữa không? Dù trước đây anh đã nhẫn tâm vứt bỏ Diệp nhi, Diệp nhi vẫn yêu anh rất nhiều, rất nhiều."

Nước mắt của Lạc Diệp rơi xuống khuôn mặt duy nhất còn nguyên vẹn của anh, một giọt nước mắt làm bỏng trái tim anh, anh không biết Lạc Diệp đã làm gì, chỉ biết rằng dưới một tiếng gầm lên của Lạc Diệp, ánh sáng chói mắt bao phủ toàn bộ cơ thể anh, khi anh buộc phải nhắm mắt lại thì mọi thứ xung quanh xoay chuyển dữ dội.

Trong cơn choáng váng, anh nghe thấy lời nói của Lạc Diệp: "Anh trai, sau khi trở về phải chăm sóc Diệp nhi thật tốt, cô ấy sẽ mang lại may mắn cho anh."

Lạc Minh Diêm còn tưởng Lạc Diệp nói là chính cô ấy, thực ra anh không biết rằng Lạc Diệp ban đầu đã hoàn toàn không còn nữa, thay thế Lạc Diệp là một linh hồn cô độc mang tên Vô Tình.

Mồ hôi trên người ra quá nhiều khiến Lạc Minh Diêm cảm thấy bực bội, sau khi nhìn thấy miếng ngọc bội đeo trên cổ mình, khóe miệng anh cong lên một nụ cười tàn nhẫn, trong khi đi về phía phòng tắm, tay phải anh nắm chặt miếng ngọc bội hình hoa mộc lan màu xanh biếc, kiếp này rốt cuộc đã khác rồi.

Sống lại dù không mang về được dị năng vốn có, nhưng anh đã nắm được cơ hội tiên quyết, còn tất cả những kẻ đã phản bội và làm tổn thương anh thì đừng hòng sống yên ổn, anh sẽ từng bước hủy diệt bọn chúng.

Kiếp này anh phải bảo vệ người quan trọng nhất của mình, cô gái bị anh bỏ rơi nhưng vẫn kiên quyết đến cứu anh, và luôn yêu anh sâu đậm, cuối cùng đã hy sinh mạng sống để đưa anh trở về, "em gái" của anh.

Lạc Diệp không hề ép buộc anh yêu cô, điều này khiến Lạc Minh Diêm có chút áy náy, bởi vì anh biết Lạc Diệp cũng biết anh sẽ không yêu cô, vì vậy anh sẽ giữ lời hứa và cố gắng hết sức để bảo vệ Lạc Diệp của kiếp này.

Cho dù ngủ rất muộn đến mấy nhưng Lạc Diệp cũng vẫn dậy đúng giờ theo đồng hồ sinh học của mình. Vốn định chạy bộ rèn luyện cơ thể, nhưng nhìn lại cơ thể yếu ớt này của mình, Lạc Diệp đành bỏ cuộc và cầm lấy chiếc điện thoại đặt ở đầu giường.

Kiếp trước cô rất ít khi dùng điện thoại, mục đích là để không để lại bất kỳ dấu vết nào về sự tồn tại của bản thân. Đa số điện thoại cô dùng đều là loại dùng một lần, cho dù là điện thoại đắt tiền thì sau khi dùng xong cô cũng sẽ vứt bỏ không chút do dự.

Sau khi lướt mạng một hồi thấy vô vị, cô đặt điện thoại xuống, đi tới bàn làm việc ngồi xuống rồi mở máy tính bảng ra. Nhập vào một chuỗi mã khiến người ta hoa mắt, màn hình bỗng nhiên tối đen. Lạc Diệp nhíu mày, chiếc máy tính này quá đỗi bình thường, không thể đáp ứng được yêu cầu tìm kiếm thông tin của cô.

"Thật là bực mình." Lạc Diệp dọn dẹp sơ qua rồi nhìn đồng hồ. Sau một hồi loay hoay thì thời gian cũng gần đến bảy giờ, vậy nên cô không chút do dự bước ra khỏi phòng ngủ.

Trong khi đó người làm bên dưới lầu đã chuẩn bị xong bữa sáng thịnh soạn. Lạc Minh Diêm cũng vừa vặn ra khỏi phòng cùng lúc đó. Cả hai cùng xuống lầu rồi cho người làm lui ra. Không biết có phải là ảo giác hay không, Lạc Diệp luôn cảm thấy Lạc Minh Diêm hôm nay có hơi khác thường, nhưng khác ở điểm nào thì lại không nói ra được.

"Chiều nay anh sẽ đưa em đi nước Y." Trong không gian tĩnh lặng, Lạc Minh Diêm đột ngột lên tiếng.

"Được, em đi chuẩn bị một chút." Lạc Diệp đã hình thành thói quen ăn nhanh từ kiếp trước, nên lúc này cô đã dùng xong bữa, liền đi thẳng về phòng ngủ của mình.