Lạc Minh Diêm lập tức đè lại: “Đừng cử động, em vừa tỉnh dậy cơ thể còn rất yếu. Anh bế em xuống dưới ăn.”
“Không, không cần đâu, em làm được mà! Ôi!” Bị Lạc Minh Diêm bế lên trong thoáng chốc, Lạc Diệp theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh. Cảm nhận cơ thể của Lạc Minh Diêm hơi cứng lại, cô lập tức buông ra: “Em xin lỗi.”
Lạc Minh Diêm không hiểu vừa rồi là cảm giác gì, nhưng khi Lạc Diệp buông tay anh mới bừng tỉnh lại: “Không sao, chúng ta xuống thôi.” Sau khi thả lỏng, anh ôm Lạc Diệp đi xuống lầu.
Xét đến tình trạng sức khỏe của Lạc Diệp, thức ăn trên bàn đều là món thanh đạm: “Anh, ngày mai em muốn đi du lịch.” Nhìn bảng điện tử hiển thị ngày tháng treo trên tường, Lạc Diệp mới thật sự nhận ra còn hai tháng nữa là đến mạt thế. Cô phải làm gì đó để ngay khi mạt thế bắt đầu có thể nắm được một số thứ hữu ích.
“Không được, sức khỏe của em còn chưa hồi phục.” Khuôn mặt của Lạc Minh Diêm lạnh xuống, lập tức từ chối.
“Em thật sự không sao rồi, em chỉ muốn ra ngoài đi dạo cho thư giãn đầu óc thôi. Với lại em cũng lâu lắm rồi không được tự do ra ngoài chơi.” Sợ Lạc Minh Diêm lại từ chối, Lạc Diệp nói có phần kích động.
Ngay lập tức Lạc Minh Diêm nhớ đến những lời khuyên trong tài liệu anh tra cứu: với người có vấn đề về tim, không thể để bệnh nhân kích động, tâm trạng phải luôn nhẹ nhàng, thoải mái. Lạc Minh Diêm đặt đũa xuống: “Anh đi cùng em.”
Lạc Diệp biết Lạc Minh Diêm sẽ không để cô ra ngoài một mình, nên chỉ có thể gật đầu, ngoan ngoãn uống hết cháo dinh dưỡng trước mặt.
Đêm khuya, Lạc Diệp nằm một mình trên chiếc giường lớn lằm bằng vải nhung, tay trái vén mái tóc rồi xoa lên mắt trái, con mắt này rốt cuộc có tác dụng gì! Tại sao hôm qua lại xảy ra chuyện đó?
“Chúc mừng ký chủ đã mở thành công không gian sinh mệnh, tôi là người quản lý của không gian này.” Một giọng trẻ con non nớt vang lên.
Sau một cơn hoa mắt chóng mặt, Lạc Diệp nhận ra mình đang đứng trên một vùng đất lạ, mặt đất phủ đầy cỏ xanh um tùm, nhìn xa xa giống như một tấm thảm xanh mướt, phía xa có một khu rừng, bên cạnh khu rừng là một hồ nước rộng lớn, cách cái hồ không xa còn có một ngôi nhà.
“Đây là không gian sinh mệnh?” Lạc Diệp không biết liệu có ai trả lời mình không, nên chỉ đành thử hỏi.
“Đúng vậy ký chủ, không gian sinh mệnh là con mắt trái của ký chủ, chỉ cần ký chủ không mất đi sinh mạng, không gian sinh mệnh sẽ mãi mãi thuộc về bạn. Không gian sinh mệnh được mở ra từ máu của ký chủ, đau đớn sẽ luôn đi kèm với phần thưởng, phần thưởng ban đầu của việc mở không gian là tiến hành phục hồi trái tim của ký chủ, ký chủ còn khoảng một năm ba tháng nữa mới có một trái tim khỏe mạnh.”
“Cậu tên là gì?” Lạc Diệp nghĩ không thể cứ gọi là không gian mãi, nên cô hỏi tên của người quản lý không gian.
“Tên chỉ là một mã số, có hay không cũng không quan trọng, nếu ký chủ muốn dễ dàng gọi tôi, có thể đặt cho tôi một cái tên.”
Lạc Diệp nghe thấy hai chữ mã số thì sững sờ hồi lâu, kiếp trước cô không có tên, người trong tổ chức bảo sát thủ không cần cảm xúc và tên gọi, nên họ chỉ có mã số, mà mã số chính là đại diện cho họ: “Vậy thì gọi là Vô Tình đi!”
"Tôi là ký chủ của cậu, cho nên tôi là cậu, cậu là tôi, Vô Tình là mã số kiếp trước của tôi cũng là tên của tôi, vừa vặn thích hợp, không gian còn có công dụng nào khác không?" Lạc Diệp vừa đi vừa thưởng thức cảnh sắc trong không gian.
"Vô Tình không phải là sản phẩm của thế giới này, khi được cấy vào mắt ký chủ như một loại chip, Vô Tình ở trong thời kỳ ngủ đông suy yếu, trước đó đã được máu của ký chủ đánh thức thành công, vì vậy ký chủ có thể thành thạo mọi thứ trong Không gian Sinh mệnh, Không gian Sinh mệnh được chia thành hai phần, một phần là nơi thời gian bị đóng băng, phần còn lại là nơi ký chủ đang ở hiện tại.