Chương 5: Tỉnh lại

“Mắt trái không thể nhìn thấy?” Lạc Minh Diêm hơi nghi hoặc.

“Cậu không biết sao? Mắt trái của Lạc Diệp bị cấy vào một thứ gì đó không rõ. Bình thường nhìn không có gì khác lạ, nhưng mắt trái của cô ấy đúng là không nhìn thấy được.” Phỉ Nhan nhìn bạn mình với vẻ khó hiểu.

“Lạc Diệp đã thay đổi rất nhiều kể từ khi tỉnh dậy. Con bé không muốn thân cận với bất cứ ai, cảm giác như không biết cách tiếp xúc với người khác. Hơn nữa tôi phát hiện nó không biết cười, biểu cảm trên mặt cũng rất ít.” Lạc Minh Diêm nêu ra hàng loạt vấn đề trong một tuần ở chung vừa qua.

Nghe xong Lạc Minh Diêm nói, Phỉ Nhan nhìn sang Lạc Diệp vẫn đang hôn mê, ánh mắt tràn đầy thương xót: “Minh Diêm, Lạc Diệp đã bị đem làm vật thí nghiệm suốt gần hai năm. Tình trạng như vậy của cô ấy là rất bình thường. Cậu nên cảm thấy may vì tình trạng của cô ấy tương đối nhẹ. Phải biết rằng rất nhiều người trong tình cảnh đó đều sẽ phát điên.”

Sắc mặt Lạc Minh Diêm trầm xuống: “Chỉ tống đám người đó vào tù thôi thì đúng là quá nhẹ tay rồi.”

“Minh Diêm, sau này hãy ở bên Lạc Diệp nhiều hơn, hãy chăm sóc và hướng dẫn cô ấy nhiều hơn, cô ấy sẽ dần dần khỏe lại thôi.” Phỉ Nhan phẩy tay: “Tôi đi đây. Một lát nữa cô ấy sẽ tỉnh, cậu hãy ở bên cạnh cô ấy nhé.”

Sau khi Phỉ Nhan rời đi, Lạc Minh Diêm ngồi xuống mép giường của Lạc Diệp. Nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, trong lòng anh thoáng hiện chút hối hận. Nếu anh tìm được cô sớm hơn, Lạc Diệp đã không phải chịu nhiều tổn thương đến vậy.

Sau một ngày một đêm ngủ say, Lạc Diệp tỉnh dậy vào lúc chạng vạng. Hơi nghiêng đầu liền phát hiện Lạc Minh Diêm đang ngồi bên chiếc bàn không xa giường xử lý tài liệu. Người ta thường nói đàn ông khi nghiêm túc là đẹp nhất; ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt của Lạc Minh Diêm, tôn lên vẻ đẹp mà ngày thường không có.

Nhìn vệt xanh xám mờ dưới mắt của Lạc Minh Diêm, Lạc Diệp hơi ngẩn ra. Anh đã ở bên cô rất lâu rồi sao? Trong lòng Lạc Diệp mơ hồ dâng lên một thứ cảm xúc không rõ tên gọi. “Anh, em ngủ bao lâu rồi?”

“Lạc Diệp tỉnh rồi à? Em ngủ một ngày một đêm. Có chỗ nào khó chịu không? Có đói không, khát không?” Lạc Minh Diêm đứng dậy, bước đến trước giường hỏi liên tục.

Một loạt câu hỏi quan tâm khiến Lạc Diệp có phần không quen: “Em không sao, chỉ là nằm lâu quá nên hơi khó chịu.” Nói rồi cô chống tay định ngồi dậy.