Lời nói của Lạc Diệp khiến mấy người họ hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.
“Không hổ là Diệp Tử, quá đỉnh luôn! Sau này cái mạng của tiểu gia đây giao hết cho em đó.” Lâm Thạc lại giở thói đùa giỡn, bày ra bộ dạng nghiêm túc.
Lạc Diệp ngồi yên bất động, nghiêng đầu về phía Lâm Thạc: “Trừ khi các anh sắp chết, bằng không em sẽ không ra tay đâu.”
“Haiz! Diệp Tử à, em tuyệt tình quá.” Lâm Thạc làm bộ đau lòng.
“Thế này đã gọi là tuyệt tình? Còn có cái tuyệt tình hơn nữa kìa! Chờ lúc nào anh bị tang thi cào trúng hoặc bị cắn, em sẽ trực tiếp gϊếŧ luôn anh...”
“Cô ta là tang thi! Tôi đã bảo cô ta là tang thi mà! Chỉ có tang thi mới gϊếŧ hại đồng đội thôi, sao mọi người vẫn không tin tôi...” Lâm Du Nhiên chộp lấy lời của Lạc Diệp rồi xen ngang vào.
Lâm Thạc chán ghét nhìn Lâm Du Nhiên: “Sao chỗ nào cũng có mặt cô vậy hả!”
“Tôi... những gì tôi nói là thật, không tin mọi người cứ nhìn mắt cô ta đi, không được nữa thì lấy máu ra thử nghiệm.”
Lạc Diệp dùng tinh thần lực nhàn nhạt liếc nhìn Lâm Du Nhiên: “Đồ ngu.”
Phỉ Nhan và Mục Duyên nhìn Lâm Du Nhiên đang run rẩy sau lưng Lạc Minh Diêm, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo. Lời của Lâm Du Nhiên không hoàn toàn là thật, cũng không hoàn toàn là giả.
Lâm Du Nhiên trở nên như vậy, vấn đề chủ chốt nằm ở chỗ Lạc Diệp.
Mục Duyên chỉ là người gia nhập giữa chừng, để có thể ở lại trong đội này, cô bé chắc chắn sẽ không nói gì cả.
Vì thế lời này chỉ có thể để Phỉ Nhan nói ra, bởi vì ngoại trừ anh và Mục Duyên, không ai chú ý đến những điểm khác thường: “Tiểu Diệp, em cứ tháo mặt nạ ra đi, để cô ta nhìn cho thật rõ ràng.”
Lạc Diệp biết rõ tâm tư của mấy người này, lần này e là cô chơi hơi quá tay rồi, ai nấy chắc hẳn đều có mức độ nghi ngờ khác nhau.
Tuy nhiên vẫn còn một người, dùng tinh thần lực nhìn cái gã to xác đang nghe mà mặt mũi ngơ ngác như đang ở trên mây kia, Lạc Diệp không khỏi cười thầm đầy thiếu đạo đức. Gã đại ca này sợ là chẳng hiểu lấy một câu nào đâu nhỉ!
"Muốn tôi tháo mặt nạ? Được thôi! Đợi tôi ăn xong đã." Lạc Diệp liếʍ khóe môi, vẻ mặt lúc này thật chẳng khác gì cái đồ ham ăn như Mục Duyên. Đồng thời cô vận chuyển virus trong cơ thể, dưới sự tác động của virus, con mắt phải màu đỏ máu của Lạc Diệp dần dần chuyển sang màu đen tuyền.
Điểm yếu của việc làm này là Lạc Diệp sẽ thực sự bị mù trong vài ngày. Nhưng dù sao vốn dĩ cô cũng đang đóng vai kẻ mù, lần này chẳng qua là bị mù thật mà thôi.
Lạc Minh Diêm đưa miếng thịt đã nướng chín cho Lạc Diệp, sau đó cầm lấy phần của mình. Cả nhóm ngó lơ Lâm Du Nhiên và bắt đầu dùng bữa. Lâm Du Nhiên không ngừng nuốt nước miếng, cô ta thực sự rất đói! Đặc biệt là đã quá lâu rồi chưa được nếm vị thịt, mùi thịt nướng cứ thế xộc thẳng vào mũi cô ta.
Lạc Diệp ăn xong miếng thịt trong tay, chép miệng một cái, vị cứ kỳ kỳ thế nào ấy.
"Xong rồi, vậy tôi tháo mặt nạ đây!" Lạc Diệp đưa tay gỡ chiếc mặt nạ xuống.
Tất cả mọi người nhìn vào đôi mắt đen kịt của Lạc Diệp rồi vô thức quay sang nhìn Lâm Du Nhiên.
"Không phải cô nói mắt của Diệp Tử màu đỏ sao?" Sự tức giận hiện rõ trong mắt Lâm Thạc.
"Phỉ Nhan, cậu xem mắt của Diệp Nhi đi, đừng để phát sinh triệu chứng gì khác." Lạc Minh Diêm nhìn đôi mắt đờ đẫn của Lạc Diệp mà lo lắng.
"Được." Phỉ Nhan tiến lại gần, cẩn thận kiểm tra đôi mắt của cô. Nhìn vào một mảnh đen kịt ấy, Phỉ Nhan khẳng định chắc chắn Lạc Diệp không nhìn thấy gì, và cô cũng không hề đeo kính áp tròng.
Sau khi kiểm tra xong, Phỉ Nhan ngồi lại chỗ cũ, trả lời kết quả dưới sự hỏi han của mọi người: "Mắt của Tiểu Diệp đúng là không nhìn thấy được. Trong mắt em ấy chỉ có một màu đen, ngay cả đồng tử cũng không thấy rõ, tôi không chắc liệu như thế này có thể khôi phục thị lực được hay không."