"Ha ha ha ~" Lạc Diệp nhìn bóng dáng Lâm Du Nhiên chạy thục mạng mà cười đầy quái đản, sau đó lấy thịt sống từ không gian ra bắt đầu ăn. Lạc Diệp ăn rất nhanh, cô luôn cảm thấy mùi vị của thịt động vật không được ngon cho lắm.
"Haizz~ biết thế thì đã không thả người phụ nữ đó đi rồi." Lạc Diệp thở dài, tiếp tục ăn miếng thịt trong tay, tiếng răng sắc nhọn nhai thịt trong không gian tĩnh mịch nghe vô cùng chói tai.
Lạc Diệp ăn hết gần nửa con cừu mới dừng lại, dù cảm thấy chưa no lắm nhưng nhịn hai ngày không ăn vẫn ổn.
Nếu có ai nhìn thấy Lạc Diệp ăn nhiều như vậy mà vẫn chưa no thì chắc chắn sẽ thốt lên: "Ăn chừng đó mà chưa lăn đùng ra chết là may lắm rồi, còn chưa no, heo cũng chẳng ăn nhiều bằng cô đâu!"
Lúc đó Lạc Diệp sẽ thản nhiên đáp lại một câu: "Anh đã thấy tang thi lúc nào biết no chưa?"
"..." Đúng là chưa thật.
Thật muốn xem dáng vẻ Lâm Du Nhiên chật vật giải thích trước mặt mọi người lúc này thế nào, Lạc Diệp thu dọn mọi thứ rồi đi thẳng về phía chỗ đậu xe.
Khi Lạc Diệp trở lại nơi đậu xe, Lâm Du Nhiên đang không ngừng giải thích về tất cả những gì mình vừa nhìn thấy. Dùng tinh thần lực quan sát một Lâm Du Nhiên đã rơi vào trạng thái hoảng loạn điên cuồng, Lạc Diệp cảm thấy rất hài lòng với cách làm của mình.
“Diệp Tử, em về rồi! Đã xảy ra chuyện gì vậy? Người phụ nữ này vừa về tới đã túm lấy bọn anh nói em là tang thi, anh thấy tám phần là cô ta điên rồi.” Lâm Thạc vừa thấy Lạc Diệp đã lập tức thoát khỏi sự đeo bám của một Lâm Du Nhiên đang lảm nhảm điên khùng.
Lạc Diệp khẽ mỉm cười: “Em nghĩ chắc là cô ta bị dọa sợ sau khi em tháo mặt nạ ra thôi.”
“Hả? Tháo mặt nạ? Rốt cuộc đôi mắt của em đáng sợ đến mức nào mà có thể dọa người phụ nữ đó thành ra thế này!” Lâm Thạc khinh bỉ nhìn Lâm Du Nhiên đang trốn sau lưng Lạc Minh Diêm: “Lòng dạ này cũng quá nhỏ mọn rồi đấy!”
Lạc Diệp chỉ giữ im lặng, không nói gì thêm.
Mấy người họ không hề có một chút nghi ngờ nào đối với Lạc Diệp. Lâm Du Nhiên cuống cuồng giải thích nhưng lại bị gạt sang một bên. Cô ta muốn lao đến lột chiếc mặt nạ của Lạc Diệp ra, nhưng khi nhớ lại dáng vẻ của Lạc Diệp lúc nãy, cô ta lại lập tức từ bỏ ý định đó.
“Dị năng của mọi người cấp mấy rồi?” Lạc Minh Diêm vừa nướng miếng thịt chuẩn bị cho Lạc Diệp, vừa vô tình hỏi vấn đề này. Trước đó có quá nhiều việc xảy ra khiến anh lơ là mất việc kiểm tra cấp độ.
“Của tôi ở cấp một. Gần đây gϊếŧ tang thi tôi chỉ mới luyện tập độ thuần thục, dị năng vẫn chưa thăng cấp.” Phỉ Nhan đẩy đẩy gọng kính.
“Của tôi cũng vậy. Nhưng gần đây tôi đang tập cách thúc phát dị năng mà không cần hạt giống, dù sao sau này cũng không có nhiều thời gian đi tìm hạt giống chuyên biệt cho tôi mãi được. Kết quả không được tốt lắm.” Lâm Thạc nghĩ đến những thành quả ít ỏi đến đáng thương trong mấy ngày qua, đột nhiên cảm thấy một luồng thất bại.
“Trước đó tôi có cảm thấy cơ thể mình có chút khác lạ, cầu lửa ngưng tụ ra cũng lớn hơn trước một chút, số lượng cũng nhiều hơn, chắc đây là thăng cấp rồi nhỉ!” Cao Minh Khải chất phác gãi gãi sau gáy.
Lạc Minh Diêm không quá ngạc nhiên về cấp bậc của mọi người: “Tôi cũng ở cấp một, gần đây vẫn luôn luyện tập độ thuần thục. Cấp bậc dị năng của Khải chắc là do ảnh hưởng của virus tang thi. Trong lúc các tế bào bị đồng hóa, năng lượng bên trong virus có lẽ chưa được hấp thụ hết, sau đó trong quá trình vận dụng dị năng cậu ấy đã hấp thụ nốt số năng lượng đó, nên sẽ nhanh hơn người khác một chút.”
“Cậu đúng là trong cái rủi có cái may đấy!” Lâm Thạc vỗ vai Cao Minh Khải, làm ra vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ: “Vậy còn Diệp Tử, em thì sao?”
Lạc Diệp tháo tai nghe ra: “Em không rõ lắm, chắc tầm cấp ba hay cấp bốn gì đó.”
“...?!”