Mục Duyên im lặng, nhưng Lâm Du Nhiên lại bắt đầu bắt chuyện với những người khác.
"Minh Diêm, anh là dị năng giả hệ không gian à? Không gian của anh chắc là lớn lắm nhỉ!" Cũng không trách Lâm Du Nhiên hỏi vậy, vì chiếc Hummer bản độ này là do Lạc Minh Diêm lấy ra từ không gian của miếng ngọc bội.
"Ừ." Lạc Minh Diêm nhàn nhạt đáp lại. Dù anh hận Lâm Du Nhiên, nhưng kiếp này Lạc Diệp đã muốn chơi đùa với cô ta thì anh cứ chiều theo ý Lạc Diệp vậy.
Thấy Lạc Minh Diêm rõ ràng không muốn để ý đến mình, Lâm Du Nhiên chuyển ánh nhìn sang Lạc Diệp đang đeo mặt nạ nằm trong lòng Lạc Minh Diêm. Cô ta che giấu sự đố kỵ trong mắt, treo lên một nụ cười ngọt ngào.
"Mắt của Tiểu Diệp bị làm sao vậy, bị mù rồi sao? Trước đây Minh Diêm cũng đâu có nói mắt của Tiểu Diệp có vấn đề gì." Lâm Du Nhiên giả vờ lo lắng.
Đôi mắt sau lớp mặt nạ của Lạc Diệp híp lại: "Sao, cô rất hy vọng mắt tôi bị mù à?"
"Không có, sao có thể chứ!" Lâm Du Nhiên xua tay cười cười, lúc cúi đầu xuống thì gương mặt đầy vẻ nham hiểm.
"Mắt tôi không sao, chỉ là bị thương thôi, qua một thời gian sẽ khỏi." Lạc Diệp quay mặt về phía Lâm Du Nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên: "Thế nào, thất vọng lắm à?"
Lâm Du Nhiên có chút chấn động ngẩng đầu lên, vội vàng giải thích: "Tôi đương nhiên hy vọng mắt Tiểu Diệp mau khỏe, sao mà thất vọng được chứ! Mắt của em bị thương thế nào vậy? Có nghiêm trọng không?"
Lạc Diệp cười cười không nói gì. Làm sao đây, thật sự rất muốn ăn thịt người phụ nữ đạo đức giả này! Nghĩ đoạn, Lạc Diệp khẽ liếʍ môi.
Lâm Du Nhiên đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh bốc lên từ lòng bàn chân.
"Mọi người có khát không, em có thể ngưng tụ nước cho mọi người." Lâm Du Nhiên cố gắng đánh lạc hướng.
"Cô quá ồn ào rồi đấy, cẩn thận tôi ăn thịt cô bây giờ." Lạc Diệp vừa nói vừa liếʍ khóe môi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Lạc Diệp thật sự thấy đói rồi, ngửi mùi hương của những người trong xe, cô sắp không nhịn nổi nữa rồi.
Lâm Du Nhiên bị Lạc Diệp hù dọa, mấp máy môi nhưng không thốt ra nổi một chữ nào.
“Diệp Nhi đói rồi sao? Ráng nhịn một chút, đến chỗ trống trải chúng ta sẽ nấu ăn.” Lạc Minh Diêm nghe lời Lạc Diệp thì tưởng cô đói thật, bởi vì tối qua Lạc Diệp chỉ ăn có một miếng, sáng nay đi vội nên mấy người họ vẫn chưa ăn gì.
Lâm Du Nhiên sốt sắng muốn thể hiện bản thân, vội vàng lấy từ trong chiếc túi nhỏ mình đeo ra một miếng socola: “Tiểu Diệp ăn cái này đi! Đồ có thương hiệu đấy, vị khá ngon, có thể lót dạ.”
Lần này Lạc Diệp ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên: “Tôi không thích, đưa cho Mục Duyên đi!”
“Tiểu Diệp đừng quấy, tối qua em chỉ ăn có một chút, hôm nay cũng chưa ăn gì, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.” Lời này của Lâm Du Nhiên ngụ ý rằng Lạc Diệp đang hờn dỗi kiểu trẻ con.
“Chị Du Nhiên không muốn cho Mục Duyên sao? Duyên Duyên buồn lắm đó.” Mục Duyên giả vờ quệt nước mắt.
“Tối qua em ăn rất nhiều rồi, Tiểu Diệp chưa ăn gì, chị đương nhiên phải ưu tiên cho Tiểu Diệp.”
“Nhưng Duyên Duyên mới sáu tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, hiện giờ em đang rất đói rất đói luôn.”
“Không được.” Lâm Du Nhiên dứt khoát từ chối: “Tiểu Diệp, nghe lời đi, giờ không có thịt khô thì ăn cái này cũng rất tốt, đừng tạo thêm gánh nặng cho Minh Diêm nữa.”
Thấy cả xe không ai để ý đến mình, Lâm Du Nhiên tiếp tục đạo lý lớn nhỏ: “Tiểu Diệp, bây giờ là mạt thế rồi, mạt thế không giống như trước kia, thức ăn và nước uống đều rất khan hiếm. Đừng nói là thịt, ngay cả dùng nước nóng pha mì tôm bây giờ cũng là xa xỉ đấy.”
“Tiểu Diệp mà còn quấy nữa là chị giận đó. Mắt em không nhìn thấy, mọi người bảo vệ em đã khó khăn lắm rồi, còn phải giúp em tìm thịt thì lại càng khó khăn hơn, sao em lại không nghe lời như vậy chứ.” Nói xong cô ta còn thở dài một tiếng, cảm giác giống như bậc tiền bối đang thất vọng về hậu bối vậy.