Chương 36: An tâm

Lạc Minh Diêm biết mình không được ngủ lúc này, anh ghé sát môi vào tai Lạc Diệp: "Nếu Diệp Nhi thích, sau này anh trai sẽ luôn ôm em thế này."

"Thật sao?" Lạc Diệp cảm nhận hơi thở bên tai: "Trong vòng tay anh có một cảm giác an tâm mà trước đây em chưa từng có, em rất thích." Nói xong, cô lại rúc sâu thêm chút nữa.

"... Thích là tốt rồi." Đôi mắt Lạc Minh Diêm tràn ngập niềm hân hoan.

Lạc Minh Diêm hiểu rõ tình cảm mình dành cho Lạc Diệp. Từ tối qua anh đã suy nghĩ thông suốt, anh thích cô. Tuy nhiên Lạc Diệp vẫn chưa nhận ra điều đó, vì vậy anh quyết định sẽ tiến hành từng bước một.

Lạc Diệp đứng dậy định kéo Lạc Minh Diêm lên. Duy trì một tư thế suốt cả đêm, lúc này đôi chân của Lạc Minh Diêm đã không còn cảm giác gì nữa. Anh phải đợi ròng rã mười phút mới có thể đứng dậy được, dù đã đứng lên nhưng cảm giác tê dại ở chân vẫn khiến anh vô cùng đau đớn.

Lạc Diệp dùng tinh thần lực quan sát mọi thứ xung quanh. Khi nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Lạc Minh Diêm, cô vô thức nghiêng đầu, dường như đó là lỗi của mình rồi nhỉ!

Lạc Diệp rất muốn dùng dị năng hệ chữa trị để giúp anh giảm bớt đau đớn, nhưng cô biết ai cũng có thể có dị năng chữa trị, duy chỉ có cô là không thể. Bạn đã bao giờ thấy một con tang thi nào có dị năng chữa trị chưa? Tuy nhiên khả năng tự chữa lành của một số tang thi thì đúng là đỉnh của chóp.

Cao Minh Khải bước tới, vững vàng đỡ lấy Lạc Minh Diêm: "Sao cứ phải một mình chịu khổ thế, đổi lại để tụi này bế Tiểu Diệp chẳng phải cũng thế sao!"

Nghe Cao Minh Khải nói, Lạc Minh Diêm không nhịn được mà trợn trắng mắt, những người còn lại thì cười thầm, cái gã to xác này e là chỉ số EQ âm rồi.

Lúc này Lạc Diệp dùng tinh thần lực quan sát một vòng xung quanh rồi thu hồi, không sử dụng nữa, đồng thời cô cũng không hề hay biết tâm tư của mấy người họ.

Cả nhóm hoàn toàn ngó lơ những người khác. Lâm Du Nhiên thấy họ nói cười vui vẻ chuẩn bị rời đi thì bắt đầu sốt ruột: "Minh Diêm, em đã thức tỉnh dị năng hệ thủy, mang em theo với. Em có thể ngưng tụ ra nước, sẽ không trở thành gánh nặng đâu." Khi nói đến hai chữ gánh nặng, Lâm Du Nhiên liếc nhìn Lạc Diệp, ý tứ vô cùng rõ ràng.

Về phần Mục Duyên nhỏ tuổi nhất, Lâm Du Nhiên hiển nhiên bỏ qua, chí ít thì Mục Duyên còn có khả năng tự chăm sóc bản thân, trong mắt cô ta Mục Duyên tốt hơn Lạc Diệp quá nhiều.

"..."

"Mang theo đi!" Lạc Minh Diêm vừa định từ chối thì đã bị Lạc Diệp ngắt lời: "Phải biết rằng đi đường rất buồn chán, có thêm một món đồ chơi thì không còn gì bằng." Khóe môi dưới lớp mặt nạ của Lạc Diệp khẽ nhếch lên.

Lâm Thạc đi tới bên cạnh Lâm Du Nhiên, liếc nhìn đầy khinh bỉ: "Đi thôi?" Người phụ nữ này cùng họ với anh, cảm giác thật sự chẳng tốt đẹp gì.

Mục Duyên nhỏ tuổi nhất nhìn thái độ của mọi người, ý cười tràn ngập trong mắt. Hì hì, có trò hay để chơi rồi.

Mục Duyên nhảy chân sáo lại gần Lâm Du Nhiên: "Chị Du Nhiên ơi, dị năng của chị là hệ thủy ạ? Thật lợi hại quá đi! Duyên Duyên chẳng có gì cả!" Nói xong còn nhìn Lâm Du Nhiên với vẻ hâm mộ.

Mấy người còn lại mắt điếc tai ngơ trước một loạt hành động bất thường của Mục Duyên. Chắc là Mục Duyên đang nổi hứng trẻ con, ham chơi rồi đây.

Lạc Diệp nghe cuộc đối thoại giữa Mục Duyên và Lâm Du Nhiên mà không khỏi thầm mỉa mai. Lâm Du Nhiên này không phải là ngu ngốc bình thường, bị Mục Duyên xoay như chong chóng mà không hề hay biết, cứ thế khai sạch sành sanh mọi chuyện ra.

Suốt dọc đường, Mục Duyên nhận thấy không còn thông tin gì có thể khai thác được từ miệng Lâm Du Nhiên, nên không nói thêm lời nào nữa, vì cô bé biết mấy người trong xe không thích ồn ào.