Lạc Minh Diêm và Phỉ Nhan đều đã ăn quả dị năng, nhưng họ không phải là Lạc Diệp, việc thức tỉnh sẽ không nhanh và dễ dàng đến thế, họ vẫn cần một cơ duyên. Vì vậy, Lạc Diệp hoàn toàn không lo lắng cho họ.
Nhiệt độ cơ thể của Cao Minh Khải lúc này nóng đến đáng sợ, nhưng ngay khi Lạc Diệp tiếp cận, cô liền biết virus trong người anh đã hoàn toàn bị đồng hóa, hiện tại chính là thời khắc mấu chốt để thức tỉnh: "Chúng ta đừng làm phiền nữa, đi thôi."
Nói xong, mấy người lại rút ra khỏi phòng của Cao Minh Khải.
Cao Minh Khải từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, ở trong cô nhi viện suốt sáu năm mà không ai chịu nhận nuôi. Những đứa trẻ như vậy thường không được ai đoái hoài, thế là sau khi đánh bị thương mấy đứa trẻ hay bắt nạt mình, Cao Minh Khải đã rời khỏi cô nhi viện.
Trong lúc lang thang, anh được người của tổ chức đấu võ đài ngầm chọn trúng và đưa đi. Lý do anh được chọn là vì ngay từ nhỏ Cao Minh Khải đã có vóc dáng vạm vỡ, lưng hùm vai gấu.
Cứ như vậy, Cao Minh Khải trở thành một thành viên của đấu trường ngầm. Suốt mười mấy năm qua, anh nổi danh nhờ sức mạnh cơ bắp và sự hung hãn của mình. Sau đó, nhờ cơ duyên xảo hợp, anh quen biết nhóm Lạc Minh Diêm và trở thành những người bạn vào sinh ra tử.
Những chuyện này đều là do Lạc Minh Diêm kể cho Lạc Diệp nghe.
Vì Cao Minh Khải mà hành trình của cả nhóm bị trì hoãn mất ba ngày. Cao Minh Khải cũng không phụ sự kỳ vọng khi thức tỉnh thành công dị năng hệ hỏa.
Điều gây bất ngờ hơn cả là Phỉ Nhan và Lạc Minh Diêm. Hai người họ lần lượt thức tỉnh dị năng hệ kim và dị năng hiện thực hóa ý niệm. Đối với điều này, ngay cả người đã trọng sinh như Lạc Minh Diêm cũng không lường trước được, nhưng anh biết, kiếp này mọi thứ ngay từ vạch xuất phát đã hoàn toàn khác biệt.
Phỉ Nhan rất hài lòng với dị năng của mình, chỉ trong một buổi sáng anh đã nghiên cứu ra phương án chiến đấu phù hợp cho bản thân; chỉ có Lạc Minh Diêm là vẫn còn mơ hồ về dị năng của mình.
Cụm từ "Hiện thực hóa ý niệm" là do Lạc Diệp vô tình nói ra, nhưng cô không định giải thích thêm, để cho mấy người họ tự suy đoán chẳng phải tốt hơn sao!
"Cái gọi là hiện thực hóa ý niệm nghĩa là khi anh nghĩ đến thứ gì thì ngoài đời thực sẽ xuất hiện thứ đó, với điều kiện là bản thân anh phải cực kỳ quen thuộc với nó. Anh Minh Diêm, anh có thể thử nghĩ về một thứ mà anh hiểu rõ nhất xem." Mục Duyên không hổ là bộ não mạnh nhất, chỉ mất vài giây đã nghĩ ra phương án thực hành.
"Nói cách khác, anh Minh Diêm à, vũ khí trang bị của anh là vô hạn đó! Chỉ cần anh nắm vững quyền kiểm soát tuyệt đối, sau khi dị năng thăng cấp, anh sẽ là sự tồn tại vô địch. Thỉnh thoảng còn có thể đổi khẩu vị cho mọi người nữa." Mục Duyên vừa nói vừa liếʍ môi. Qua mấy ngày chung sống, ai cũng biết Mục Duyên thực chất là một mầm non ăn uống.
Dựa theo gợi ý của Mục Duyên, Lạc Minh Diêm nhanh chóng ngưng tụ ra một khẩu súng. Có điều khẩu súng này không cần đạn, nó tiêu tốn năng lượng mà Lạc Minh Diêm đã bỏ ra khi tạo ra nó. Nói trắng ra, khẩu súng này là đồ dùng một lần, năng lượng hết thì súng cũng tự nhiên hỏng, hiện tại hạn sử dụng của khẩu súng chỉ có năm phút.
Sau khi mọi người đã làm quen với dị năng, mạt thế đã bước sang ngày thứ tư. Cả nhóm thu xếp đồ đạc đơn giản rồi chính thức lên đường tìm kiếm quân đội.
Ngày thứ tư của mạt thế, rất nhiều người đã bắt đầu nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Họ bắt đầu điên cuồng thu gom thức ăn và nước uống, bản tính tham lam ích kỷ của một số kẻ cũng bắt đầu lộ diện. Tuy việc gϊếŧ người chưa phổ biến nhưng đã bắt đầu có mầm mống.
Chỉ là mạt thế vừa mới bắt đầu, nhân tính con người vẫn còn đó, những việc quá đáng vẫn chưa có ai dám làm, nhưng chuyện cướp bóc vật tư thì đã trở nên quá đỗi bình thường.