Chương 3: Anh trai

Sau khi nhanh chóng chỉnh trang lại vẻ ngoài, cô vẫn không thể nở nụ cười dịu dàng được, chỉ đành mở cửa với vẻ mặt thất bại và vô cảm. Khi nhìn thấy người ngoài cửa, Lạc Diệp hơi ngẩn người, cô cứ ngỡ là người hầu nhưng ai ngờ lại là anh trai của nguyên chủ.

Lạc Diệp không cách nào nở nụ cười được, đành cúi đầu gọi: "Anh." Giọng cô hơi cứng nhắc, tóc ướt vẫn còn nhỏ giọt nước, che khuất một phần khuôn mặt bên trái. Tuy tóc dính trên mặt nhưng Lạc Diệp cũng không thấy phiền, cô chỉ mong người trước mặt có thể nhanh chóng rời đi.

Lạc Minh Diêm nhìn thấy Lạc Diệp đứng đó, cả người cứng đờ, không khỏi thở dài. Em gái của anh vẫn chưa thể vượt qua được những chuyện đã xảy ra trước đó. Nghĩ đến những nỗi đau mà cô phải chịu đựng, giọng của anh vô thức trở nên dịu dàng hơn: "Xuống dưới đi, anh giúp em lau khô tóc, nếu không sẽ bị cảm đấy."

Lạc Diệp không nói gì, chỉ gật đầu rồi theo sau Lạc Minh Diêm. Cô cảm thấy mình đã thay đổi, nhưng lại không thể nói ra được mình thay đổi như thế nào.

Tới phòng khách, người hầu đưa đến một chiếc máy sấy tóc và khăn sạch, Lạc Minh Diêm để Lạc Diệp ngồi xuống ghế, rồi tự tay giúp cô lau tóc và sấy khô. Suốt quá trình, lưng của Lạc Diệp luôn cứng đờ, tựa như cô không thể thư giãn chút nào.

Sau khi tóc được sấy khô, Lạc Diệp không chờ Lạc Minh Diêm nói gì mà lập tức chạy về phòng mình như trốn tránh. Cô nằm trên giường mềm mại gần một giờ đồng hồ, rồi mới ngồi dậy. Mái tóc dài mượt mà của cô được buộc gọn gàng thành một kiểu đuôi ngựa, mặc một bộ đồ thể thao màu xám, chuẩn bị xong xuôi, Lạc Diệp nhảy ra ngoài qua cửa sổ.

Vì mắt trái không thể nhìn thấy, và chưa quen dùng một mắt, Lạc Diệp sau khi nhảy từ lầu hai xuống bất cẩn bị cành cây quệt trúng. Vết thương trên trán bên trái không lớn, chỉ hơi rỉ máu, Lạc Diệp không xử lý kịp nên máu chảy cả vào mắt trái.

Sau khi Lạc Diệp lau sạch máu, vết thương đã hoàn toàn lành lại, Lạc Diệp đã quen không lấy gì làm lạ. Từ khi cô tỉnh lại đã biết cơ thể này có khả năng tự hồi phục rất tốt. Sau đó cô bắt đầu chạy quanh biệt thự với tốc độ đều đặn, mười phút sau tim bắt đầu âm ỉ đau.

Lạc Diệp cắn răng chịu đựng, tốc độ hiện giờ còn chưa bằng một phần mười so với kiếp trước. Với tốc độ và sức bền như thế này thì còn sống sót thế nào trong mạt thế. Hơn nữa cơ thể này tuy dẻo dai khá tốt, nhưng không có tốc độ lại càng không có sức mạnh, điểm này khiến Lạc Diệp không thể chấp nhận.