Chương 29: Quả dị năng

“Diệp... Diệp Tử, em... em thu băng lại đi, muốn... muốn đông chết bọn anh... hả?” Nhóm Lâm Thạc bị lạnh đến mức run lẩy bẩy, răng đánh vào nhau lập cập. Lúc này họ hoàn toàn không nghi ngờ gì về việc lớp băng này có thể đóng băng con người thành khối đá, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn.

Nhìn bộ dạng chật vật của mấy người, vẻ mặt Lạc Diệp vẫn không chút thay đổi. Trước ánh mắt gần như van nài của họ, cô bình thản lắc đầu: “Không biết giải băng, cứ từ từ mà đợi.”

“...??” Mấy người lập tức hóa đá. Vậy họ phải làm sao bây giờ? Nhiệt độ này ước chừng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ là có thể chết cóng người.

“Nếu đã không có cách nào giải băng thì mau chóng thu dọn đồ đạc đi tìm quân đội thôi. Tình hình hiện tại dù có bị ai nghi ngờ cũng chẳng sao, thực lực có thể nghiền nát tất cả.” Mục Duyên đứng bên cạnh tỏ ra trấn tĩnh hơn nhóm Lạc Minh Diêm rất nhiều.

“... Haiz! Duyên Duyên, em... em sao lại không sao thế? Không thấy lạnh à?” Lâm Thạc không biết lôi đâu ra một mảnh vải tự quấn quanh người mình như kén tằm, chỉ có điều chẳng có tác dụng gì, vẫn cứ lạnh đến run cầm cập.

Mục Duyên khẽ mỉm cười: “Não bộ của em có quyền kiểm soát tuyệt đối đối với cơ thể. Trong tình huống nhiệt độ bất thường, nó sẽ tự động điều chỉnh thân nhiệt. Tuy nhiên, ‘không độ tuyệt đối’ này em vẫn cảm thấy lạnh, chỉ là khá hơn mọi người nhiều thôi.” Nói đoạn, cô bé nhướn mày.

Sắc mặt Lâm Thạc lập tức đen lại, con bé này rõ ràng là đang khıêυ khí©h đúng không!

“Mọi người dọn đồ đi!” Lạc Minh Diêm cắn răng chịu đựng cái lạnh thấu xương, là người đầu tiên tiến về phía phòng mình: “Đồ đạc nếu chứa không hết có thể đưa cho tôi, tôi có không gian tùy thân trong miếng ngọc bội.”

Mấy người muốn hỏi cho rõ ràng hơn một chút, nhưng ngặt nỗi thời điểm không thích hợp, đành phải nhanh chóng về phòng thu xếp đồ đạc, ngoại trừ Lạc Diệp vẫn đang ngồi trên ghế bập bênh nghe nhạc và Mục Duyên đang ngồi ăn.

“Vô Tình, cho tôi hai quả dị năng.” Lạc Diệp vừa uống nước vừa ra lệnh trong đầu.

Vô Tình nghe lời Lạc Diệp, tìm ra hai quả dị năng và giải thích: “Ký chủ đại nhân, trong đó quả màu đen mang dị năng ‘Hiện thực hóa ý niệm’, quả màu vàng còn lại là dị năng hệ Kim. Đây là những dị năng phù hợp nhất được chọn dựa trên nhu cầu của Lạc Minh Diêm và Phỉ Nhan.”

Nhìn quả dị năng màu đen, Lạc Diệp nhướn mày: “Hiện thực hóa ý niệm là gì?”

“Hiện thực hóa ý niệm nghĩa là một người nghĩ đến cái gì thì thực tế sẽ ngưng tụ ra cái đó, nhưng điều này đòi hỏi tinh thần lực cực kỳ mạnh mẽ. Lạc Minh Diêm là người trọng sinh, kiếp trước lại là dị năng giả hệ tinh thần nên tinh thần lực của anh ta chỉ đứng sau mỗi cô, thưa ký chủ.”

Lạc Diệp gật đầu tỏ ý đã hiểu, nhưng hiện tại cô có chút phiền lòng: Làm sao để đưa quả dị năng cho hai người họ mà không bị phát hiện đây?

Phỉ Nhan nghề nghiệp là bác sĩ, tinh thông cả nội khoa lẫn ngoại khoa, chắc chắn thường xuyên cầm dao mổ, anh ta dùng hệ Kim là thích hợp nhất rồi.

Sau một hồi suy tính, Lạc Diệp quyết định nghiền nát quả dị năng rồi trộn vào thức ăn của họ. Nói là làm, vừa hay lúc nãy mấy người họ mới chỉ ăn sáng một chút đã ra ngoài gϊếŧ tang thi, bây giờ chắc chắn là đang đói.

Về phần làm món gì, Lạc Diệp thú nhận cô chỉ biết làm mỗi sandwich. Thế là cô làm năm phần sandwich, cho quả dị năng vào trong, đồng thời rót năm ly nước, bên trong nước có thêm vào loại lá có thể kiểm tra lòng trung thành.

Ngoại trừ Mục Duyên, mấy người còn lại đều kinh ngạc trước hành động làm sandwich của Lạc Diệp. Phải biết rằng Lạc Diệp trước đây, trừ khi họ sắp chết, bằng không cô sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến việc gì cả.

“Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?” Lâm Thạc chăm chú nhìn phần sandwich trước mặt.