Trên đường đi gặp phải mấy toán tang thi, Lạc Minh Diêm nhấn ga tông thẳng qua. Chiếc xe rung chuyển, phần đầu hơi móp vào một chút nhưng vấn đề không lớn.
Khi đoạn đường đã bằng phẳng hơn, Lạc Diệp nhìn Cao Minh Khải: "Anh bị thương rồi." Giọng điệu khẳng định của cô khiến tất cả mọi người sững sờ.
Thấy mọi người đều nhìn mình, Cao Minh Khải cười gượng gãi đầu: "Là bị một cậu thanh niên vô ý dùng dao quẹt trúng thôi, không phải bị tang thi cào đâu."
"Vậy anh có biết, con dao đó đã dính máu của tang thi không!?" Lạc Diệp liếc nhìn Cao Minh Khải một cách thờ ơ, cái gã khờ to xác này e là chưa từng nghĩ đến điểm này.
Mấy người trong xe lập tức hít một hơi khí lạnh, chỉ có Lạc Minh Diêm là cố tỏ ra bình tĩnh: "Không sao đâu, Minh Khải sẽ tai qua nạn khỏi thôi, biết đâu chừng còn thức tỉnh được dị năng đấy!"
Lạc Diệp cũng chẳng hề lo lắng, bởi vì cô cảm nhận được virus tang thi đang bị các tế bào trong cơ thể Cao Minh Khải đồng hóa và hấp thụ.
"Minh Diêm, chúng ta đi tìm quân đội đi! Tôi rất lo cho gia đình mình." Sau khi trở về biệt thự, Lâm Thạc nốc vài ngụm nước lớn, phải mất một lúc lâu mới trấn tĩnh lại được, nhưng những cảnh tượng trong đầu cứ đeo bám không dứt.
Việc đầu tiên mọi người làm khi về đến biệt thự là tẩy rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, thế nhưng mùi hôi thối nồng nặc trong mũi vẫn không cách nào xua tan được.
Nhìn mấy người đang ngồi im lặng trên sofa, Lâm Thạc định nói thêm gì đó, nhưng mấp máy môi rồi lại chẳng thốt ra được chữ nào.
"Tôi biết mọi người đều lo lắng, nhưng mạt thế vừa mới bắt đầu, rất nhiều người vẫn chưa ý thức được vấn đề sinh tồn thế nào, họ vẫn giữ tư tưởng của thời hòa bình. Chúng ta cứ thế đường đột xông đến sẽ gây ra sự nghi ngờ, việc có dị năng cũng phải đợi đến khi đại đa số mọi người đều thức tỉnh thì mới có thể tiết lộ." Sắc mặt Lạc Minh Diêm rất nghiêm trọng.
Giai đoạn đầu mạt thế, có rất nhiều người đột nhiên bộc phát dị năng chỉ bị coi là dị loại. Đội ngũ bảo vệ của quốc gia đã nhanh chóng đưa nhóm dị năng giả đầu tiên đi tiến hành nghiên cứu, chính vì điều này mà nhân loại đã mất đi rất nhiều tiên cơ, dẫn đến số lượng người sống sót sụt giảm nghiêm trọng.
Lạc Diệp cũng đã thay một bộ đồ sạch sẽ, áo sơ mi hở vai phối cùng váy voan dài đến đầu gối, cả người trông sạch sẽ và thanh thoát. So với những người khác đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, Lạc Diệp trông thật lạc lõng.
Chẳng có cô gái nào là không yêu cái đẹp, kiếp trước thân phận không cho phép cô mặc váy hay những bộ đồ rườm rà, nên căn bản không có cơ hội mặc. Kiếp này đã có thực lực, vậy mặc thì có vấn đề gì? Đã được sống lại một đời, cô muốn bù đắp hết thảy những tiếc nuối của kiếp trước.
Nhìn Lạc Diệp như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy trước mắt sáng bừng lên, nhưng đồng thời cũng nhíu mày: "Đã là mạt thế rồi, Diệp Tử em mặc như vậy liệu có ổn không?" Lâm Thạc ẩn ý nhắc nhở.
"Đã có thực lực thì em sẽ không để bản thân phải chịu uất ức, ổn hay không là do em quyết định." Lạc Diệp liếc nhìn Lâm Thạc rồi ngồi xuống chiếc ghế bập bênh dành riêng cho mình, đeo tai nghe vào và không lên tiếng nữa.
"Diệp Nhi đừng bướng bỉnh, cho dù em là dị năng giả đa hệ, nhưng ở mạt thế mà mặc như vậy chẳng khác nào dị loại, hơn nữa dị năng giai đoạn đầu còn rất yếu." Lạc Minh Diêm biết Lạc Diệp cũng từng trải qua mạt thế, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở.
Lạc Diệp mở đôi mắt đang lim dim, vẻ mặt thờ ơ khiến người ta không thể nhìn ra lúc này cô đang nghĩ gì. “Không độ, tuyệt đối.” đôi môi đỏ mọng khẽ mở, chậm rãi thốt ra mấy chữ.
Băng lạnh bắt đầu lan tỏa từ dưới ghế bập bênh, chỉ trong hai nhịp thở đã bao trùm lấy toàn bộ biệt thự, duy chỉ để lại khu vực sofa nơi mấy người đang ngồi. Dưới cái nắng gắt của mùa hè, lớp băng này không hề có dấu hiệu tan chảy.