Chương 27: Trí tuệ đáng sợ

Trong lúc Lạc Diệp đang đánh giá Duyên Duyên thì cô bé cũng ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Lạc Diệp đã bị chấn động bởi sự thấu suốt trong đôi mắt ấy, sát ý trong nháy mắt tuôn ra như thác đổ.

Sát khí của Lạc Diệp bắt đầu ngưng tụ lại thành thực thể, đồng thời một bàn tay cô đã bóp chặt lấy cổ của Duyên Duyên.

Sự bộc phát sát ý này khiến tất cả người trong xe đều bàng hoàng. Lạc Minh Diêm đạp phanh gấp, dừng xe ngay giữa đường, mọi người lo lắng tột độ nhìn Lạc Diệp.

"Diệp... Diệp Tử, em đang làm gì vậy! Mau buông tay ra." Lâm Thạc kinh hãi nhìn Lạc Diệp cứ như thể biến thành một người khác, đồng thời lo âu khi thấy hơi thở của Duyên Duyên trong tay cô bắt đầu yếu dần.

"Diệp Nhi!" Lạc Minh Diêm nhìn Lạc Diệp, cũng cảm thấy luống cuống không biết phải làm sao. Đây là lần đầu tiên anh thấy một Lạc Diệp như vậy, lạnh lùng và vô tình đến tột cùng.

Lạc Diệp phớt lờ tất cả mọi người: "Em rốt cuộc là ai? Không nói thật, tôi gϊếŧ em."

Sau khi Lạc Diệp nới lỏng tay, một lượng lớn không khí tràn vào phổi Duyên Duyên, cô bé ho sặc sụa đến đỏ bừng mặt: "Em... em tên là Mục Duyên, là thiên tài siêu trí tuệ được quốc gia công nhận. Chỉ số thông minh của em tương đương với những người trung niên, cao niên đã học tập cả đời."

"Tôi biết em." Phỉ Nhan khoanh tay trước ngực: "Mục Duyên, sáu tuổi, trẻ em siêu trí tuệ, đối tượng bảo vệ của quốc gia. Em xuất hiện ở đây là vì gia đình đưa em đi du lịch và tình cờ đi ngang qua."

"Vâng, chính vì trí tuệ nên em đã thấu hiểu được sinh tử. Việc nhìn thấy cha mẹ chết trước mắt lúc nãy là phản ứng cảm xúc thật sự, nhưng sau đó em đã thanh thản rồi. Tất cả mọi người đều sẽ chết, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi." Mục Duyên nói những lời này với vẻ vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không giống một cô bé sáu tuổi.

Lạc Diệp nhíu mày: "Cơ thể hiện tại của em không đủ để gánh vác trí tuệ phát triển như vậy, và ở lứa tuổi này cũng không nên có trí tuệ như thế. Tôi đoán em hẳn là đã thức tỉnh song hệ dị năng: cường hóa cơ thể và dị năng trí tuệ. Hơn nữa dị năng trí tuệ đã thức tỉnh từ trước mạt thế, trước đây em luôn phải đi lại bằng xe lăn đúng không? Sau khi thức tỉnh cường hóa cơ thể, em mới có thể đứng lên được."

Nghe Lạc Diệp nói trúng tim đen, đôi mắt của Mục Duyên càng thêm sáng rực: "Chị rất lợi hại." Từ "lợi hại" này vừa chỉ thực lực, vừa chỉ trí tuệ và khả năng thấu thị của Lạc Diệp.

Trước đây Mục Duyên đúng là luôn phải ngồi xe lăn vì bộ não quá phát triển khiến cơ thể không chịu nổi cường độ làm việc của trí não, cơ thể ngày càng gầy yếu nên cha mẹ mới đưa cô bé đi du lịch. Khi đi ngang qua đây thì mạt thế xảy ra, cô bé thức tỉnh dị năng cường hóa và vô tình đứng lên được. Sau khi trốn khỏi khách sạn, mẹ bị cắn biến thành tang thi rồi ăn thịt cha, cô bé chỉ còn cách tìm người đưa mình đi để có thể sống sót.

"Cô bé đáng sợ thật." Lâm Thạc cảm thấy rùng mình khi nghe cuộc đối thoại giữa Lạc Diệp và Mục Duyên.

Đôi mắt sau gọng kính của Phỉ Nhan lóe lên một tia tính toán: "Không, đúng hơn là trí tuệ đáng sợ. Một cô bé thì không đủ để khiến người ta sợ hãi, tôi nghĩ sau này em có thể làm quân sư cho chúng tôi, với điều kiện là phải rèn luyện thân thể cho tốt."

"Từ trước đến nay ước mơ lớn nhất của em là có một cơ thể khỏe mạnh để có thể đứng lên được, đã thực hiện được rồi thì tại sao lại không nỗ lực cơ chứ?" Duyên Duyên cười tít mắt.

Lạc Diệp nhìn mọi chuyện diễn ra thì dường như đã thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần thân phận không bị phát hiện thì mọi chuyện đều dễ nói: "Anh trai, đi thôi!"

Nghe tiếng Lạc Diệp, Lạc Minh Diêm mới chợt bừng tỉnh: "Được." Anh khởi động xe, chiếc xe lao vυ"t đi để lại một làn khói bụi.