Chương 24: Mạt thế mới bắt đầu

“Diệp Nhi, em mặc như thế này thực sự không sao chứ?” Lạc Minh Diêm dù sao cũng là người trọng sinh trở về, hiểu biết của anh về mạt thế nhiều hơn bất cứ ai ngoại trừ Lạc Diệp, anh cũng hiểu rất rõ việc mặc để lộ chân như vậy có gì không ổn.

Lạc Diệp lắc đầu một lần nữa phớt lờ Lạc Minh Diêm, tranh thủ lúc mấy người kia không chú ý, cô đã ngồi vào ghế phụ lái. Ngồi ở phía sau đồng nghĩa với việc phải ngồi sát cạnh người khác, như vậy rất dễ bị lộ. Thực tế cô cũng có thể ngồi ở ghế lái, nhưng cô biết Lạc Minh Diêm sẽ không đồng ý đâu.

Lâm Thạc vì từng lái xe quân sự trong quân ngũ nên nhiệm vụ lái xe do anh đảm nhận. Cả năm người đều biết lái xe, nhưng tính ra thì Lâm Thạc lái vững nhất.

Phỉ Nhan thì khỏi phải nói, bình thường toàn lái siêu xe đắt tiền, đối với chiếc Hummer phiên bản độ này thì anh chịu chết.

Lạc Minh Diêm và Lạc Diệp lại càng không cần bàn tới, hai người họ ở mạt thế đã luyện được kỹ năng lái xe tử thần dùng để trốn chạy, mấy người trong xe e là không chịu nổi nhiệt.

Kỹ năng lái xe của Cao Minh Khải chỉ có thể nói là cần phải nâng cao thêm, dù sao võ sĩ đấu đài ngầm đều có xe chuyên đưa đón, bình thường anh chỉ lái xe khi có nhiều thời gian rảnh rỗi, tốc độ đó chẳng khác gì rùa bò.

Vì biệt thự họ ở khá hẻo lánh nên trên đường vào thành phố hầu như không có người, chỉ có vài người sống sót đang chật vật dìu dắt nhau đi. Ban đầu họ định chặn xe lại, nhưng khi thấy súng trong tay mấy người ở ghế sau thì liền từ bỏ ý định.

Trong đó có một người thấy hướng họ đi là vào thành phố bèn lên tiếng nhắc nhở: "Các cậu dẫn theo con gái thì đừng vào thành phố nữa, người trong đó điên hết rồi, còn xuất hiện cả tang thi giống như trong phim ấy, vào đó là chết chắc đấy."

"Đa tạ đã nhắc nhở." Đối với một câu cảm ơn thì Lạc Minh Diêm không hề keo kiệt. Giai đoạn đầu mạt thế, lòng người vẫn còn giữ được dáng vẻ ban đầu. Chỉ sau một tháng mạt thế, thế giới sẽ tràn đầy vết thương, con người cũng trở nên tham lam ích kỷ.

Nhìn năm người lái xe tiếp tục tiến về phía thành phố, người vừa nhắc nhở cũng chỉ có thể tiếc nuối lắc đầu.

"Lão Trương, họ không nhận lòng tốt của ông thì ông còn nói làm gì!" Một người nhìn không vừa mắt lên tiếng.

"Nhưng dù sao họ cũng là con người mà!" Lão Trương thở dài.

"Nhìn bộ dạng họ chẳng giống người tốt lành gì, trong tay còn mang theo súng nữa! Súng là đồ cấm đấy." Một người khác nhíu mày, anh ta còn nhìn thấy bên trong có một người trông rất hung thần ác sát ngồi đó nữa!

Lạc Diệp ngồi ở ghế phụ lái, tay nghịch một khẩu súng lục tinh xảo dành cho nữ, thành thạo lắp thêm ống giảm thanh, trong mắt lóe lên một tia hoài niệm.

"Gào~" Tiếng gào thét của tang thi truyền lại từ phía trước.

Mở cửa sổ, giơ súng, ngắm bắn, một tiếng "bụp" nhẹ vang lên, giữa mày con tang thi phía trước xuất hiện một cái lỗ, nó ngã gục xuống. Động tác của Lạc Diệp liền mạch như mây trôi nước chảy, trong xe vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.

Lâm Thạc nhìn rõ hình dạng của tang thi, lúc này sắc mặt vô cùng khó coi. Là một quân nhân, anh đã thấy rất nhiều người chết, thậm chí tự tay gϊếŧ người, nhưng nhìn những cái xác thối rữa toàn thân, thiếu tay thiếu chân mà vẫn còn cử động được, anh vẫn không thể chấp nhận nổi.

Chiếc xe tiếp tục di chuyển, khi dừng lại ở rìa thành phố, mấy người họ đã chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời này không thể quên được. Sự chấn động đó đánh thẳng vào tim, khiến đồng tử của họ co rụt lại dữ dội.

Thế giới phía trước có thể gọi là địa ngục trần gian. Những người sống sót không ngừng la hét chạy trốn, lũ tang thi lảo đảo tiến về phía họ.

Một vài con tang thi đang nằm rạp dưới đất, trước mặt là một cái xác, miệng chúng vừa gầm gừ vừa nuốt chửng những miếng thịt rách nát xé ra từ tử thi.