Mọi người nhìn Lạc Diệp như vậy nhưng không ai lên tiếng, ngày thường Lạc Diệp cũng thế, lặng lẽ làm việc của mình, điểm khác biệt duy nhất là hôm nay tách cà phê cô thích nhất chỉ mới uống được một chút.
"Cơ thể của mọi người có thay đổi gì không?" Lạc Minh Diêm lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trên bàn ăn.
Phỉ Nhan đẩy gọng kính rồi lắc đầu.
"Tôi chẳng có thay đổi gì cả! Vẫn giống như trước đây." Còn về cái đầu bị va đập sau khi hôn mê tối qua vẫn còn hơi đau, nhưng anh đã trực tiếp bỏ qua.
"Tôi cũng không có thay đổi, vậy còn Lâm Thạc thì sao?" Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Thạc nãy giờ vẫn im lặng.
Lâm Thạc khổ sở gãi đầu: "Tôi cũng không biết nữa, sáng nay vừa tỉnh dậy đã cảm thấy trong cơ thể như có cái gì đó muốn xông ra ngoài, nhưng tôi thử thế nào cũng không thấy biến đổi gì!"
Lạc Minh Diêm biết Lâm Thạc thức tỉnh dị năng hệ mộc, trong phòng cậu ta không có thực vật nên dù có thử thế nào cũng sẽ không có kết quả: "Thử với nó xem." Lạc Minh Diêm chỉ tay vào bình hoa cắm trên bàn ăn.
Lâm Thạc gật đầu, thử truyền luồng năng lượng trong cơ thể vào đó. Giống như đang biến ảo thuật, tất cả hoa đều bắt đầu sinh trưởng, cho đến khi Lâm Thạc cạn kiệt dị năng và kiệt sức thì hoa đã mọc chạm đến trần nhà, bàn ăn cũng trở thành lãnh địa của hoa, cành hoa to bằng bắp chân người trưởng thành.
"Là dị năng hệ mộc." Lạc Minh Diêm nói ra kết quả cuối cùng, đồng thời nhìn về phía Lạc Diệp vẫn đang ngồi yên tĩnh nãy giờ: "Diệp Nhi, còn em! Em có thay đổi gì không?"
"Rất nhiều thay đổi." Lạc Diệp đưa ra một câu trả lời vô cùng mơ hồ cho mọi người.
Lạc Diệp rất thản nhiên, cô có rất nhiều dị năng, đương nhiên là có rất nhiều thay đổi rồi.
“Hôm nay chúng ta cứ đến rìa thành phố xem thử đi, thăm dò tình hình một chút, nhân tiện làm quen với việc mạt thế đã đến.” Cuối cùng Lạc Minh Diêm đưa ra quyết định của mình.
“Được.” Phỉ Nhan đáp.
“Tôi đã muốn chứng kiến xem mạt thế trông như thế nào từ lâu rồi.” Lâm Thạc lúc này đang rất phấn khích, nhưng sau khi đến nơi, anh lại là người có phản ứng mạnh nhất, nôn đến trời đất quay cuồng, mãi mà không hồi phục tinh thần được.
“Tôi cũng muốn xem thử, sau này phải sinh tồn trong mạt thế rồi, không sớm làm quen thì thật sự không ổn.” Cao Minh Khải nói ra suy nghĩ trong lòng của mọi người.
“...” Lạc Diệp đứng một bên thờ ơ nhìn họ, vô thức nuốt nước bọt một cái.
Nơi họ ở là khu biệt thự đơn lập cách xa thành phố, cho dù xung quanh có những biệt thự khác thì cũng cách họ một khoảng nhất định, thế nên nếu muốn đón nhận mạt thế ập đến thì chỉ có thể lái xe đến rìa thành phố.
Lạc Diệp mặc một chiếc áo len dáng dài hở vai có dây áo và một chiếc quần siêu ngắn cùng bộ, dưới sự che khuất của áo len, chiếc quần ngắn hoàn toàn biến mất, chỉ thấy một đôi chân dài miên man, kết hợp với một đôi đôi giày sandal mát mẻ, cùng mái tóc ngắn lưa thưa khiến cả người cô càng thêm nhỏ nhắn đáng yêu.
Vào giai đoạn đầu của mạt thế, cách ăn mặc như thế này sẽ không khiến bất kỳ ai nghi ngờ, nhưng sau khi mạt thế diễn ra lâu hơn, mặc như vậy sẽ bị coi là dị loại trong mắt mọi người. Lúc đó ai nấy đều cố gắng che kín bản thân từ đầu đến chân, họ đều sợ chẳng may bị thứ gì đó làm trầy xước rồi nhiễm phải virus tang thi.
Vì đã biến thành tang thi nên làn da của Lạc Diệp trắng đến mức hơi quá đáng, không có hơi thở, không có nhịp tim, nhiệt độ cơ thể lại càng không có sự ấm áp của người thường. Để che giấu thân phận, Lạc Diệp buộc phải cố gắng tránh xa mọi người, cũng may là không có ai nghi ngờ.
Bởi vì vốn dĩ Lạc Diệp đã không tiếp xúc với bất kỳ ai, nên rất ít người nghi ngờ một vài hành động của cô, chỉ có điều sự quan tâm dành cho cô vẫn không hề ít đi chút nào.