Chương 22: Chào mừng đến với mạt thế

“Ký chủ đại nhân, bên ngoài đã chuyển đổi xong, mọi thứ cũng đã trở lại bình lặng, cô nên tỉnh lại rồi.” Giọng nói của Vô Tình vang dội trong não bộ của Lạc Diệp.

Lạc Diệp đang hôn mê bỗng mở bừng mắt, đó là một đôi mắt như thế nào! Con mắt bên phải đỏ rực như máu, không một chút tạp chất, sắc đỏ khiến người ta bất an và nảy sinh nỗi sợ vô cớ, chỉ có con mắt bên trái là không có gì thay đổi.

Lạc Diệp đứng dậy trước cửa sổ sát đất, nhìn khói lửa đằng xa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà mị, khẽ thốt lên: “Chào mừng đến với mạt thế.” Lạc Diệp cảm nhận được một luồng mùi hôi thối quen thuộc mơ hồ truyền đến.

Lạc Diệp cười không thành tiếng, làm tang thi thì cô không còn khứu giác của con người nữa, tất cả chỉ là do tâm trí đang trêu đùa mà thôi.

Lạc Diệp vừa đeo xong kính áp tròng màu đen thì cửa phòng ngủ đã bị gõ vang, cô thầm cảm thấy may mắn vì trước đó lúc đi ngang qua cửa hàng kính áp tròng đã nghĩ đến điểm này. Cấp bậc của tang thi được phân chia dựa theo màu mắt.

Tang thi ban đầu hành động chậm chạp, ngoại trừ sức lực lớn hơn người bình thường, không biết đau, không sợ chết ra thì không có điểm nào đáng sợ, chỉ cần có thể vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng thì dù là người già hay trẻ nhỏ cũng rất dễ dàng gϊếŧ được tang thi.

Kiếp trước sống ở mạt thế suốt năm năm, Lạc Diệp đã chứng kiến sự tiến hóa của tang thi cũng như sự tiến hóa của nhân loại. Màu mắt ban đầu của tất cả tang thi đều là màu trắng, cấp một là màu xám, cấp hai là màu hồng, cấp ba là màu xanh lam, cấp bốn là màu xanh lam đậm, cấp năm là màu nâu, cấp sáu là màu hổ phách, cấp bảy là màu vàng, cấp tám là màu đỏ tím, cấp chín là màu tím nhạt, cấp mười là màu tím.

Con tang thi lợi hại nhất từng xuất hiện ở kiếp trước có đôi mắt không khác gì người bình thường, toàn bộ hành vi của nó đều giống hệt người bình thường, lúc đó nếu không có người nhìn thấy con tang thi đó ăn thịt người thì thực sự không có cách nào phân biệt được.

Con tang thi đó có thực lực rất mạnh, nhiều cao thủ của các căn cứ ra tay cũng không làm nó bị thương mảy may, ngược lại những lính đánh thuê nhận nhiệm vụ đều bị tiêu diệt sạch sẽ.

Cuối cùng qua sự quan sát của các nhà khoa học đã đưa ra kết luận, đó là một con tang thi cấp SS. Còn về tang thi cấp S thì có rất nhiều lời đồn đại, nhưng phần lớn đều nói là bị con cấp SS cùng loại ăn thịt, bởi vì nhân loại lúc đó vẫn chưa đủ năng lực để gϊếŧ tang thi cấp S, ngay cả cấp mười cũng rất khó gϊếŧ.

Tang thi mắt đỏ thì kiếp trước chưa ai từng thấy qua, đôi mắt màu đỏ của Lạc Diệp đời này đủ để chứng minh thân phận của cô chính là vua tang thi.

Nhìn mấy người với vẻ mặt lo lắng trước cửa, Lạc Diệp phớt lờ họ rồi đi xuống lầu. Khứu giác của tang thi khiến cô ngửi thấy mùi máu thịt, ham muốn mãnh liệt thôi thúc Lạc Diệp ăn tươi nuốt sống những người trước mắt, nhưng một Lạc Diệp sở hữu ký ức của con người làm sao có thể đi ăn thịt người được.

Trong số mấy người bọn họ, đôi mắt đằng sau gọng kính không độ của Phỉ Nhan lóe lên vẻ thấu hiểu: "Lạc Diệp dường như đã thay đổi!"

Lạc Diệp đè nén ham muốn dưới đáy lòng, sau đó pha một tách cà phê đen mà cô thích nhất. Vừa nhấp một ngụm, cô đã nhíu chặt lông mày, một mùi vị kỳ quái lan tỏa khắp khoang miệng. Cô rất chắc chắn cà phê không hề hết hạn, vậy nguyên nhân còn lại chỉ có thể là vì cô đã biến thành tang thi, vị giác cũng không còn giống con người nữa.

Đặt tách cà phê xuống, Lạc Diệp bình thản rót một ly nước lọc, uống một ngụm. Ừm! Không mùi vị, giống như trước đây. Đây là kết luận mà Lạc Diệp rút ra được, xem ra sau này cô chỉ có thể uống nước mà thôi.