Chương 21: Sự chuyển biến của thế giới

“Một giờ sáng đêm nay chính là thời điểm chuyển biến, những chuyện còn lại bắt đầu từ ngày mai tự khắc các cậu sẽ hiểu rõ thôi, đều về phòng nghỉ ngơi đi!” Thấy Lạc Diệp sau khi so tài xong đã dứt khoát lên lầu, Lạc Minh Diêm cũng đi theo, không quên để lại một câu như vậy tại lối vào cầu thang.

Ba người còn lại ở phòng khách đều nhíu chặt lông mày: “Ngày mai thế giới này thực sự sẽ trở thành địa ngục sao?” Đó là suy nghĩ trong lòng cả ba người lúc này.

“Vô Tình, cậu nói xem vốn dĩ tôi đã không thể hòa nhập với cuộc sống tập thể, ngày mai sau khi trở thành vua tang thi thì càng không thể hòa nhập hơn đúng không!” Người duy nhất Lạc Diệp tin tưởng chỉ có Vô Tình, bởi vì Vô Tình là một phần cơ thể của cô, cô chính là Vô Tình, và Vô Tình cũng chính là cô.

“Ký chủ đại nhân thực ra không cần hỏi Vô Tình, có những chuyện Vô Tình cũng không thể trả lời, bởi vì Vô Tình chỉ là một siêu thể trí tuệ nhân tạo, không thể thấu hiểu cảm xúc của con người. Nếu thực sự không biết phải làm sao, ký chủ đại nhân chi bằng cứ thuận theo tự nhiên!”

Đối với lời nói của Vô Tình, Lạc Diệp cũng phần nào đoán trước được. Tuy không nhận được câu trả lời cụ thể, nhưng Lạc Diệp cũng thấy nhẹ lòng hơn. Cô đã hứa với nguyên chủ sẽ bảo vệ anh trai cô ấy, vậy thì cô sẽ thực hiện lời hứa của mình. Bất kể sau này thế nào, cứ chờ xem sự thay đổi của cô vào ngày mai sẽ ra sao vậy!

Đúng một giờ sáng, cả thế giới đang âm thầm xảy ra những thay đổi to lớn.

Những người đang chìm đắm trong các quán bar lần lượt ngất xỉu, bên trong quán bar vô cùng hỗn loạn, mọi người sau khi hôn mê thì đè lên người nhau, chai rượu nằm rải rác khắp nơi, có cái đã vỡ tan, rượu đổ lênh láng mặt đất.

Xe cộ lưu thông trên đường vào ban đêm bắt đầu đâm sầm loạn xạ, chủ xe đã hoàn toàn hôn mê, vào khoảnh khắc các xe đâm vào nhau, chủ xe cũng đã mất mạng trong vô thức.

Một vài người ít ỏi vừa tăng ca đêm đang vội vã về nhà trên đường cũng hôn mê không một điềm báo, lúc ngã xuống có vài người xui xẻo đập đầu vào bệ đá, máu chảy quá nhiều mà mất mạng ngay lập tức.

Cả năm người bên trong biệt thự bao gồm cả Lạc Diệp cũng đều đã hôn mê. Khác với những người còn lại, tuy Lạc Diệp hôn mê nhưng ý thức lại vô cùng tỉnh táo.

Lạc Diệp một lần nữa tiếp nhận những mảnh vỡ ký ức của nguyên chủ. Trong ký ức, cô thấy nguyên chủ lúc còn rất nhỏ, cùng một đôi vợ chồng trẻ, bên cạnh họ là một cậu bé tầm bảy tám tuổi, đó chắc hẳn là Lạc Minh Diêm. Nguyên chủ được họ nhận nuôi từ cô nhi viện, đưa về nhà và sống một cuộc sống như công chúa. Ký ức dừng lại ở nụ cười dịu dàng lương thiện của nguyên chủ, nụ cười sạch sẽ ấy khiến người ta vừa nhìn đã thấy yêu mến, Lạc Diệp cũng thẩn thờ mất một lúc lâu.

Lúc này thế giới bên ngoài là một khung cảnh kỳ dị. Những quả cầu ánh sáng đủ màu sắc với kích thước khác nhau tranh nhau chui vào cơ thể của những người đang hôn mê. Tuy nhiên phần lớn những quả cầu này đều xuyên thẳng qua cơ thể họ mà không hề dừng lại.

Trong số những người không có quả cầu ánh sáng xâm nhập vào cơ thể, đa phần không có bất kỳ thay đổi gì, rong khi phần lớn những người khác thì cơ thể bắt đầu chuyển sang màu xanh, sau đó xuất hiện các đốm tử thi, cơ thể của họ dần dần thối rữa, cho đến khi thối rữa đến một mức độ nhất định mới dừng lại. Mức độ thối rữa của mỗi người đều không giống nhau.

Một giờ sau, tất cả các quả cầu ánh sáng đều biến mất trong chớp mắt, mọi thứ trở lại bình tĩnh, cứ như thể trước đó chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cả thế giới im lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng nổ sau khi xe va chạm, tiếng lửa cháy, tiếng tia lửa điện khi chập mạch cũng không nghe thấy được nữa. Mọi chuyện vẫn đang tiếp diễn, nhưng không hề có một chút âm thanh nào phát ra, sự quái dị đó khiến người ta không khỏi rùng mình.