Chương 2: Ký ức

Bốn tháng trước Lạc Minh Diêm tìm thấy Lạc Diệp đã bị biến thành chuột bạch trong các thí nghiệm. Nguyên nhân cái chết của cha mẹ Lạc cũng dần được phơi bày trước công chúng. Lạc Minh Diêm một tay tiêu diệt tất cả những kẻ tham gia vào vụ án khiến cha mẹ của anh mất mạng. Lạc Diệp khi được cứu ra vẫn còn bất tỉnh, và theo lời khai của các nhân viên nghiên cứu, sau khi bị họ phát hiện, Lạc Diệp đã bị tiêm gần ba loại thuốc khác nhau, khiến cô rơi vào trạng thái hôn mê.

Lạc Diệp tỉnh lại cách đây một tuần, nhưng linh hồn bên trong lại không còn là cô nữa. Cơ thể của cô đã hoàn toàn hồi phục sau bốn tháng điều trị tỉ mỉ, nhưng điều khiến Lạc Diệp khó chịu là trái tim của cơ thể này không khỏe, không thể chịu được các bài tập có cường độ cao.

Còn một vấn đề nữa khiến Lạc Diệp đau đầu chính là, ở kiếp trước Lạc Diệp là một cô gái mồ côi từ nhỏ, luôn sống lang thang trên đường phố. Năm sáu tuổi cô bị người của thế giới ngầm nhặt được và từ đó bắt đầu quá trình huấn luyện tàn khốc không có điểm dừng. Năm mười bốn tuổi, cô nhận nhiệm vụ ám sát do tổ chức giao phó, hai mươi tuổi đã trở thành một sát thủ nổi tiếng với biệt danh "Vô Tình".

Năm cô hai mươi ba tuổi, mạt thế bùng nổ, Lạc Diệp thành công trốn thoát khỏi tổ chức và tự mình sống sót trong thế giới hậu tận thế. Hai năm sau, trong mạt thế cô gặp được những người bạn đồng hành mà cô tưởng có thể tin tưởng. Trước khi cô tròn hai mươi lăm tuổi, cô luôn hành động độc lập, nhưng cô lại trân trọng mối quan hệ bạn bè khó khăn lắm mới có được, không ngờ ba năm giữ gìn tình bạn ấy lại đổi lấy một sự phản bội đau đớn không thể nào quên.

Thân phận hiện tại của cô trong kiếp này lại hạn chế rất nhiều hành động của cô, đặc biệt là khi cô còn có một người anh trai luôn quan tâm chăm sóc, và xung quanh là một đám người luôn lo lắng cho cô từng bữa ăn, giấc ngủ. Mỗi khi nghĩ đến những người này, Lạc Diệp không khỏi ôm mặt ngao ngán.

Suốt hai mươi tám năm trong kiếp trước, cô chỉ có hai ba người xuất hiện bên cạnh, nhưng cuối cùng lại bị phản bội. Còn trong kiếp này, chỉ mới một tuần mà đã có quá nhiều người xuất hiện xung quanh cô, đi đâu cũng có người đi theo, khiến Lạc Diệp không khỏi cảm thấy đau đầu.

Khi Lạc Diệp đang cố gắng điều chỉnh lại suy nghĩ, cố gắng liên kết hình ảnh của nguyên chủ trong ký ức thì có tiếng gõ cửa vang lên. Lạc Diệp thở dài một hơi. Cô vốn là một cỗ máy gϊếŧ người lạnh lùng vô tình, bây giờ học theo dáng vẻ và cảm xúc của nguyên chủ để biến mình thành một con người có tình cảm thực sự quả là vô cùng khó khăn.