Cao Minh Khải ngay từ đầu không phải là người may mắn, lúc mạt thế giáng xuống anh ta đang tham gia thi đấu trong l*иg sắt, đối thủ biến thành tang thi và đã tấn công anh ta. Khó khăn lắm mới giải quyết được con tang thi nhưng vì bị thương nên không ai muốn tiếp nhận anh ta, anh ta đã dốc hết sức bình sinh chạy thoát khỏi đấu trường. Cuối cùng virus được dung hợp, anh ta tiến hóa thành công thành dị năng giả hệ hỏa, trong một lần làm nhiệm vụ đã gặp được nhóm của Lạc Minh Diêm. Sau khi gia nhập không lâu, anh ta tiến hóa thêm dị năng hệ thổ và hệ lực lượng.
Sau khi Lạc Minh Diêm bị phản bội và đưa vào phòng nghiên cứu, ba người họ cũng coi như đã cống hiến tất cả, nhưng không một ai có được kết cục tốt đẹp, đây đều là những điều nhân viên nghiên cứu đã kể lại cho anh.
Phỉ Nhan bị hãm hại đẩy vào bầy tang thi, nguyên nhân là do phản đối thí nghiệm trên cơ thể người và tự ý đột nhập vào phòng nghiên cứu đang giam giữ Lạc Minh Diêm nên bị phát hiện; Lâm Thạc bị Lâm Du Nhiên tự tay giải quyết, Lâm Du Nhiên đã rút cạn toàn bộ lượng nước trong cơ thể anh ta, nguyên nhân là vì Lâm Thạc khẳng định Lạc Minh Diêm bị Lâm Du Nhiên phản bội; Cao Minh Khải vì là người sở hữu ba hệ dị năng hiếm thấy nên cũng bị hãm hại đưa vào phòng nghiên cứu, nghe nói bị tiêm virus tang thi để trở thành tang thi rồi bị đào lấy tinh hạch.
Sau khi hồi tưởng kết thúc, Lạc Minh Diêm một lần nữa ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn đầy kiên định: “Bất kể tương lai được tiên đoán là gì, lần này, anh nhất định sẽ bảo vệ tốt những gì mình trân trọng.”
“Được, chúng ta giao ước sẽ bảo vệ tốt những gì mình trân trọng, đồng thời trở thành kẻ mạnh.” Lời tuyên bố hào hùng của Lâm Thạc đã khơi dậy dòng máu nóng hổi trong lòng mấy người bọn họ.
Tất cả những hành động và lời nói của bốn người đều được Lạc Diệp thu trọn vào tầm mắt, nhìn bộ dạng của họ, nói không ngưỡng mộ là giả, nhưng cô thực sự có thể sở hữu điều đó sao? Có lẽ vĩnh viễn sẽ không có được đâu!
Tang thi và nhân loại mãi mãi ở hai thế đối đầu, nếu cô biến thành tang thi thì cô và nhân loại chính là kẻ thù không đội trời chung, chỉ là không biết sau khi trở thành tang thi cô có ăn thịt người hay không.
“Ký chủ đại nhân không cần lo lắng, ước tính ban đầu sau khi cô trở thành vua tang thi sẽ giữ lại được toàn bộ ký ức, vẻ ngoài cũng sẽ không có quá nhiều thay đổi, cái thay đổi là bản chất của cô. Nếu không muốn ăn thịt người, cô có thể ăn tinh hạch để thỏa mãn bản thân.” Vô Tình đúng lúc cắt đứt những suy nghĩ vẩn vơ của Lạc Diệp.
Lời của Vô Tình đã cho Lạc Diệp một chút an ủi, dù sao cũng là con người, nếu mất đi nhân tính và ký ức mà ăn thịt người thì còn dễ nói, chứ vẫn giữ ký ức làm người mà lại ăn thịt người thì Lạc Diệp tự thấy mình không có sở thích biếи ŧɦái đó.
Thời gian từng chút trôi qua, chớp mắt đã đến ngày cuối cùng. Nhìn bầu trời xám xịt, Lạc Diệp cảm thấy rất phiền muộn, đây là sự trừng phạt của ông trời, nếu có trách thì cũng chỉ có thể trách chính loài người mà thôi.
“Thời tiết này thật khiến người ta bực bội.” Lâm Thạc nằm vật ra trên sofa một cách chẳng chút hình tượng, một tay kéo cổ áo sơ mi, cứ như làm vậy là có thể thoát khỏi sự bức bối.
Sau khi nốc một ngụm nước lớn, Lâm Thạc liếc sang thân hình to con của Cao Minh Khải, đôi mắt anh đảo liên tục, khóe miệng nở một nụ cười gian xảo, nhích từng chút một đến bên cạnh Cao Minh Khải: “Anh Khải, chúng ta làm vài hiệp đi! Lâu lắm không vận động, xương cốt sắp rỉ sét hết rồi.”