Chương 17: Công bố mạt thế

Lạc Diệp và Lạc Minh Diêm cùng nhau nỗ lực phân chia và xây dựng từng khu vực cho tất cả các loài động vật, tất nhiên người bỏ công sức nhiều nhất vẫn là Lạc Diệp, dù sao Lạc Diệp có dị năng nên làm việc thuận tiện hơn rất nhiều.

“Diệp Nhi, ba ngày nữa là mạt thế rồi, anh đã gọi Phỉ Nhan, Lâm Thạc và Cao Minh Khải đến, họ là những người anh em tốt nhất của anh, em có muốn gọi thêm ai không?” Lạc Minh Diêm nhìn Lạc Diệp đang nằm trên sofa đeo tai nghe mà hỏi.

“Tôi không có ai muốn gọi cả, những việc này anh cứ quyết định là được.” Trong trạng thái bình thường, Lạc Diệp và Lạc Minh Diêm chung sống rất hòa hợp, sau hai tháng mài giũa, giữa họ đã có một phương thức chung sống nhất định.

Lạc Minh Diêm nhìn Lạc Diệp như vậy thì mỉm cười mãn nguyện, chỉ cần Lạc Diệp có thể bình tâm tĩnh khí nói chuyện với anh là anh đã thấy rất thỏa mãn rồi, phải biết là lúc trước hai người họ ai làm việc nấy, căn bản không hề có lúc nào trò chuyện.

Dần dần Lạc Minh Diêm cũng nắm bắt được tính khí của Lạc Diệp, chỉ cần Lạc Diệp nổi giận hoặc cảm xúc dao động quá lớn thì sẽ biến thành một người khác, ngược lại thì Lạc Diệp giống như một sinh viên đại học không hiểu sự đời, mọi chuyện đều dễ thương lượng. Lạc Minh Diêm chính là nắm bắt được điểm này mới có thể chung sống hòa hợp với Lạc Diệp như thế.

“Haiz~” Lạc Diệp mở mắt ra, nhìn chiếc đèn chùm xa hoa phía trên mà khẽ thở dài, còn ba ngày nữa là cô sẽ biến thành vua tang thi rồi, không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao, cô cảm thấy tương lai thật mù mịt.

Vốn dĩ đã không thể hòa nhập bình thường vào xã hội loài người, giờ thì hay rồi, thành vua tang thi thì hòa nhập kiểu gì nữa!?

Trong suốt khoảng thời gian này, nhờ sự điều tiết của Vô Tình, Lạc Diệp đã bắt đầu chậm rãi tiếp nhận những người xung quanh, người đầu tiên tiếp nhận là Lạc Minh Diêm, sau đó là Lâm Thạc, Phỉ Nhan, cuối cùng là Cao Minh Khải.

Trong bốn người này, Lạc Diệp thích nhất vẫn là Lâm Thạc, tính cách Lâm Thạc phóng khoáng, cả người luôn trong trạng thái tưng tửng, sự tấu hài của anh đã mang lại niềm vui bấy lâu nay cô không có được, nhưng khi đối mặt với chính sự, Lâm Thạc lại tinh tế hơn bất cứ ai. Tính cách tỏa nắng của Lâm Thạc là điều mà Lạc Diệp hằng khao khát nhưng không có được.

Gia đình Lâm Thạc ba đời đều là quân nhân, tuy Lâm Thạc từ nhỏ đã ở trong quân đội, nhưng khí chất quân nhân thì chẳng học được chút nào, thứ học được chỉ có kỹ năng chiến đấu, súng ống và trinh sát của quân đội.

Phỉ Nhan xuất thân từ thư hương thế gia, đến đời anh thì chỉ có một mụn con duy nhất, anh đặc biệt say mê y học, mặc kệ gia đình phản đối vẫn kiên quyết theo ngành y. Sự nỗ lực của anh đã đổi lấy những thành tựu trong y thuật, mới hơn hai mươi tuổi đã trở thành bác sĩ nổi tiếng khắp thế giới, tinh thông cả Đông lẫn Tây y, kết hợp nhuần nhuyễn nội khoa và ngoại khoa.

Cao Minh Khải là một đứa trẻ mồ côi, thân hình cao lớn cường tráng cùng tướng mạo hung tợn khiến người ta nhìn một cái đã cảm thấy không phải người tốt, thực tế cũng quả thực không tính là người tốt, vì nghề nghiệp của anh là võ sĩ đấu đài ngầm, số người chết dưới tay anh không đến hàng trăm thì cũng đã hàng chục.

“Hôm nay gọi mọi người đến đây là muốn nói một chuyện.” Nhóm người Lạc Minh Diêm quây thành một vòng, lấy anh làm người đứng đầu.

Lạc Minh Diêm với tư cách là người dẫn dắt của nhóm đã nhận được sự tin tưởng sâu sắc từ ba người còn lại, chỉ cần Lạc Minh Diêm lên tiếng, họ nhất định sẽ tuân theo. Tuy nhiên đây không phải là sự tin tưởng mù quáng, nếu Lạc Minh Diêm làm sai, họ vẫn sẽ thẳng thắn chỉ ra.

Sự thong dong của Lạc Diệp tạo thành một sự đối lập rõ rệt với trạng thái sẵn sàng đón địch của họ. Lạc Diệp nằm trên chiếc ghế bập bênh cách đó không xa, lỗ tai vẫn đang cắm tai nghe.