Chương 16: Vật tư

Lạc Minh Diêm nhìn Lạc Diệp rơi xuống, trong lòng là cảm xúc không thể nói thành lời, ngay sau đó anh chẳng kịp nghĩ ngợi gì mà nhảy theo Lạc Diệp. Vì bản thân nặng hơn Lạc Diệp nên anh rất nhanh đã đuổi kịp cô: “Diệp Nhi, anh đến cứu em.” Lúc này Lạc Minh Diêm không muốn nghĩ gì cả, trong đầu tràn ngập hình ảnh Lạc Diệp ngửa mặt rơi xuống lầu.

Lạc Diệp được Lạc Minh Diêm ôm chặt trong lòng, đầu óc trống rỗng trong tích tắc, cảm nhận được nhịp tim của đối phương và vòng ôm ấm áp, trong lòng có một khoảnh khắc cảm động: “Anh bị ngốc à?” Sau khi hoàn hồn, Lạc Diệp lập tức dùng dị năng hệ phong biến ra một đôi cánh ẩn hình đưa Lạc Minh Diêm quay lại sân thượng.

Trở lại sân thượng, Lạc Diệp đẩy mạnh Lạc Minh Diêm vẫn còn đang ôm cô ra: “Tại sao anh lại nhảy xuống? Có biết làm vậy sẽ chết không.”

“Vậy tại sao em lại nhảy xuống! Đang đem tính mạng của mình ra làm trò đùa sao? Em có biết anh lo lắng cho em thế nào không!” Lạc Minh Diêm gào lên với Lạc Diệp! Anh không biết cảm xúc của mình lúc này là gì, anh chỉ biết vừa rồi hai người suýt chút nữa đã mất mạng.

“Tôi sẽ không chết, cuộc trò chuyện hôm nay kết thúc tại đây.” Lạc Diệp liếc nhìn Lạc Minh Diêm, bước qua anh đi về phía thang máy trên sân thượng.

Còn chưa đầy hai tháng nữa là mạt thế thực sự ập đến: “Vô Tình, sự trọng sinh của tôi và Lạc Minh Diêm có phải đi kèm với một cái giá nhất định không?” Lạc Diệp luôn tin rằng làm bất cứ việc gì cũng đều phải trả giá.

“Thưa ký chủ đại nhân, Lạc Minh Diêm với tư cách là anh trai của nguyên chủ, cũng là người nguyên chủ yêu nhất, anh ta đã nhận được phần lớn lời chúc phúc của nguyên chủ, vì vậy không cần trả bất kỳ cái giá nào. Nhưng ký chủ đại nhân là người duy nhất có phản ứng sau khi được nguyên chủ triệu hồi, nên cô phải trả một cái giá nhất định.”

Lạc Diệp gật đầu hiểu ý: “Vậy thì, tôi cần phải trả cái giá như thế nào?”

“Ký chủ đại nhân chắc còn nhớ những chuyện xảy ra khi được cứu ra lúc đầu, trong ba loại thuốc bị tiêm vào người cô có một loại là virus tang thi. Theo tôi quan sát, các tế bào của cô đang dần kết hợp với virus, khi mạt thế chính thức đến thì quá trình kết hợp cũng sẽ hoàn tất. Ngoài ra cô đã không còn nằm trong phạm vi con người nữa, nói chính xác hơn thì cô là vua của tang thi.”

Lạc Diệp hoàn toàn chấn kinh trước lời nói của Vô Tình, cô chưa từng nghĩ tới cái giá mình phải trả lại là trở thành tang thi: “Hì hì, tang thi thì đã sao, tôi muốn sống thì ai có thể bắt tôi chết!” Đôi mắt Lạc Diệp lóe lên những tia sáng vô tận.

Trong mấy ngày tiếp theo, Lạc Diệp và Lạc Minh Diêm không nói chuyện với nhau nhiều, lần duy nhất thảo luận là về vấn đề vật tư, cuối cùng hai người quyết định toàn bộ vật tư sẽ do Lạc Minh Diêm phụ trách, Lạc Diệp cũng có thể tự mình ra ngoài chọn mua.

Lạc Diệp cũng vui vẻ thong thả, chỉ mua vô số quần áo mặc sát người và nhu yếu phẩm, những thứ bản thân có thể dùng đến đều được cô mua với số lượng kinh người. Đối với Lạc Minh Diêm, Lạc Diệp cũng có một luồng cảm xúc khó diễn tả bằng lời, thế nên cô cũng chuẩn bị đồ dùng hàng ngày cho anh. Nhìn lượng đồ dùng đáng kể trong không gian, Lạc Diệp cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Lạc Minh Diêm không tốn quá nhiều tiền cũng thành công lấy được lô hàng kia, trong đó không thiếu sự giúp đỡ âm thầm của Lạc Diệp. Đồng thời anh cũng huy động toàn bộ tiền của Lạc thị để bí mật thu mua vật tư. Trong quá trình mua sắm có kế hoạch này, mối quan hệ giữa Lạc Diệp và Lạc Minh Diêm liên tục tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Phần lớn vật tư đều được để trong không gian của Lạc Diệp, Lạc Minh Diêm chỉ giữ lại một phần nhỏ cho mình, đồng thời anh cũng thu mua một đợt động vật từ nhiều nơi khác nhau, bất kể là loài trên cạn hay dưới nước.