Thấp thoáng sau làn khói là con mắt phải đầy đạm mạc, mắt trái đã bị tóc che khuất. Lạc Diệp nhấc bàn tay trái đang kẹp điếu thuốc lên, rít một hơi thật sâu, dư quang khóe mắt nhìn thấy Lạc Minh Diêm đang đi tới.
Cùng lúc thở ra làn khói, cô đưa tay phải lên, dùng ngón cái và ngón trỏ bóp tắt đầu thuốc lá, rồi tùy tay ném mẩu thuốc vào thùng rác bên cạnh!
Những người xung quanh chứng kiến toàn bộ động tác của Lạc Diệp đều toát mồ hôi hột: "Cô bé này thật không biết thương xót bản thân, đầu thuốc đang cháy mà cứ thế dùng tay bóp tắt, ngón tay phải đau đến mức nào chứ!"
"Con bé này xem chừng đang ở tuổi nổi loạn rồi."
"Chị gái này ngầu quá đi mất, còn đẹp trai hơn cả nam thần của tôi nữa."
Lạc Minh Diêm đè nén cơn giận đang chực trào dâng trong l*иg ngực, bước chân không dừng đi thẳng đến trước mặt Lạc Diệp. Anh cũng đã nhìn thấy hành động của cô, nên liền chộp lấy tay cô để kiểm tra.
"Tại sao lại hút thuốc?" Sau khi phát hiện ngón tay Lạc Diệp ngoại trừ dính chút tàn thuốc thì không bị bỏng, Lạc Minh Diêm đấm mạnh một phát vào thân cây ngay sát tai Lạc Diệp: "Em có biết là tim mình không tốt không hả!"
Lạc Diệp ra vẻ phiền phức hất văng tay Lạc Minh Diêm ra, đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp vào anh: "Tôi không nợ anh, cho nên anh không có lý do gì để quản tôi cả."
Lạc Minh Diêm bị chấn động bởi lực tay của Lạc Diệp, đồng thời cũng bị sự lạnh lùng vô tình trong mắt cô làm cho kinh hãi. Điều này giúp anh nhận thức rõ ràng rằng Lạc Diệp đã thay đổi rồi.
"Tối nay gặp nhau trên sân thượng khách sạn." Sau khi về đến khách sạn, Lạc Diệp quăng lại cho Lạc Minh Diêm một câu rồi đóng sầm cửa phòng lại.
Màn đêm buông xuống đúng như dự kiến. Khi Lạc Diệp lên đến sân thượng, cô thấy Lạc Minh Diêm đã ở đó, nhìn bộ dạng của anh có vẻ đã đợi được một lúc lâu rồi.
Lạc Diệp đi đến bên cạnh Lạc Minh Diêm, nhìn anh cười như không cười: "Phải nói là lúc đầu anh thật sự rất tuyệt tình, bỏ rơi em gái mình một cách thật dứt khoát."
"Em..."
"Tôi cũng là trọng sinh trở về, Lạc Diệp đã cho tôi cơ hội này. Có điều tôi không phải là Lạc Diệp kia. Lúc cô ấy đi có hy vọng tôi sẽ bảo vệ anh, tôi đã đồng ý rồi. Thế nên đợi đến khi anh không cần bảo vệ nữa, tôi sẽ hoàn toàn rời đi, trước khi đi tôi sẽ xóa sạch ký ức về sự tồn tại của tôi."
"Lạc Diệp đâu? Nếu cô không phải là em ấy, vậy Diệp Nhi đi đâu rồi?" Lạc Minh Diêm túm chặt lấy vai Lạc Diệp chất vấn.
Lạc Diệp thoát ra khỏi cái nắm tay rồi đứng sát mép sân thượng: "Năng lượng của Lạc Diệp cạn kiệt rồi, nên đã đi đến nơi cô ấy nên đến, nơi ấy chính là thiên đường."
Lạc Minh Diêm có chút suy sụp, gục xuống bức tường đá nơi rìa sân thượng.
"Tôi sẽ thực hiện lời hứa bảo vệ anh, cũng mong anh tiếp tục giữ kín bí mật của tôi. Tôi có thể khiến anh trở nên mạnh mẽ, cũng có thể khiến anh rơi xuống vực thẳm trong nháy mắt." Lạc Diệp từ trên cao nhìn xuống Lạc Minh Diêm đầy ngạo nghễ.
"Đừng mơ tưởng tôi sẽ nghe lời anh. Kiếp này tôi chọn sống vì chính mình. Điều duy nhất khiến tôi đau đầu chính là anh, vì thế hãy nỗ lực mà mạnh mẽ lên! Đừng để Lạc Diệp phải thất vọng."
Lạc Minh Diêm biết, "Lạc Diệp" trong miệng cô chính là đứa em gái thực sự của anh.
"Còn một điểm nữa, tôi ấy mà... tính cách có vấn đề đấy."
Ngay khi Lạc Minh Diêm nghi hoặc ngẩng đầu lên, anh liền nhìn thấy thần tình có chút tà ác, biếи ŧɦái của Lạc Diệp cùng cơ thể đang ngả ra sau của cô.
“Diệp Nhi~” Lạc Minh Diêm đưa tay ra muốn bắt lấy Lạc Diệp, nhưng anh chỉ thiếu một chút nữa là bỏ lỡ, trơ mắt nhìn Lạc Diệp rơi xuống.
“Ha ha ha ha~” Lạc Diệp cười lớn cảm nhận niềm vui khi rơi xuống lầu, loại tính cách như cô do môi trường sống xung quanh và mạt thế tạo nên vốn cực kỳ khiến người ta không thích, thậm chí là chán ghét.