Chương 10: Chia sẻ không gian sinh mệnh

Lạc Minh Diêm cắn đầu ngón tay, theo lời Lạc Diệp nhỏ máu vào mắt cô. Trong lòng anh đầy nghi hoặc: nhỏ máu vào một con mắt không nhìn thấy thì có tác dụng gì? Nhưng ngay giây tiếp theo, anh hoàn toàn chấn động khi thấy mình đang đứng giữa một vùng trời đất khác hẳn.

"Đây là không gian sao?" Lạc Minh Diêm lần đầu tiên lộ vẻ thất thố trước mặt người khác.

"Vô Tình chào mừng anh trai của ký chủ đại nhân. Đây là Không gian Sinh mệnh gắn liền với ký chủ đại nhân. Ngài là người đầu tiên sau ký chủ đại nhân được phép tiến vào đây. Tuy nhiên, ngoại trừ ký chủ đại nhân, ngài không thể mang bất cứ thứ gì trong không gian ra ngoài. Nếu là đồ vật do ngài tự mình cất vào thì có thể tùy ý di chuyển."

"Ngoài ra Vô Tình phát hiện trên người ngài cũng có vật chứa không gian, dung tích cũng rất đáng kể, chắc hẳn ngài đã biết rồi. Bên cạnh đó, nếu ngài có ý đồ xấu với Không gian Sinh mệnh sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất. Khi không được sự cho phép của tôi, không được phép ăn bất cứ thứ gì trong không gian, nếu không hậu quả tự chịu."

Ngay sau đó Lạc Minh Diêm bị cưỡng chế đưa ra khỏi không gian. Anh bừng tỉnh, lập tức nắm chặt lấy vai Lạc Diệp: "Diệp Nhi, em phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được nói chuyện không gian ở mắt trái cho bất kỳ ai biết."

Lạc Diệp gật đầu: "Vâng, em biết rồi." Đồng thời, cô hỏi Vô Tình trong đầu: "Tại sao không nói cho anh trai tôi biết về công dụng của hồ nước, trái cây và thảo dược trong không gian?"

"Ký chủ đại nhân cần nhớ một điều, ngài có thể mang đồ vật trong không gian ra cho người ngoài, nhưng không được chủ động nói cho họ biết công dụng của chúng. Chỉ cần ngài không chủ động nói ra sẽ không bị trừng phạt, còn nếu họ tự đoán ra thì không tính."

Lạc Diệp nhàn nhạt đáp lại một tiếng ra hiệu đã hiểu. Cô liếc nhìn Lạc Minh Diêm, khi ánh mắt lướt qua vị trí trái tim anh, cô phát hiện mức độ tin tưởng lại tăng thêm hai điểm. Tuy ít, nhưng có tăng là tốt rồi.

"Anh đã có không gian thì mau chóng lập khế ước đi! Em thấy việc con người tự nhiên có không gian chắc chắn không phải điềm lành gì." Tiềm thức nhắc nhở Lạc Diệp không được nói ra chuyện mạt thế, nên cô chọn cách gợi ý đầy ẩn ý như vậy.

Lạc Minh Diêm trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói ra những gì mình biết: "Đây quả thực không phải là điềm báo tốt lành gì, bởi vì mạt thế sắp đến rồi."

"Mạt thế? Có phải là thế giới có tang thi như trong phim hay diễn không anh?" Để bản thân trông có vẻ đáng tin hơn, Lạc Diệp chỉ còn cách cố gắng nặn ra vẻ mặt nghi hoặc trên khuôn mặt vốn dĩ luôn vô cảm của mình.

"Đúng vậy, chỉ có điều mạt thế thực sự còn khủng khϊếp hơn trên phim ảnh nhiều. Anh sẽ từ từ kể chi tiết cho em nghe sau."

"Vậy sao anh lại biết về mạt thế?" Đây cũng chính là điểm khiến Lạc Diệp cảm thấy thắc mắc nhất.

Lạc Minh Diêm tức thì siết chặt nắm đấm, ngọn lửa giận dữ trong mắt bùng lên dữ dội. Bàn tay thon thả, mềm mại của Lạc Diệp khẽ nắm lấy tay anh. Cảm nhận được sự chạm nhẹ đó, Lạc Minh Diêm dần bình tĩnh lại: "Bởi vì anh đã từng trải qua mạt thế một lần rồi."

Lời của Lạc Minh Diêm khiến Lạc Diệp chấn động. Hóa ra anh cũng là người trọng sinh, chỉ khác là cô trọng sinh vào cơ thể của người khác. Nếu vậy cô càng phải cẩn thận che giấu thân phận thực sự của mình, dù sao thì cô cũng đang chiếm giữ thân xác em gái ruột của anh ta.

"Không sao đâu anh, được sống lại một lần, anh có thể sinh tồn tốt hơn trong mạt thế. Anh đã chiếm được tiên cơ rồi." Lạc Diệp cố gắng hết sức để an ủi Lạc Minh Diêm.

Nhìn đứa em gái hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước, lòng Lạc Minh Diêm dấy lên một nỗi xót xa xen lẫn tự trách. Kiếp trước mắt anh rốt cuộc đã mù đến mức nào mới nhìn trúng loại đàn bà khẩu phật tâm xà, tâm địa rắn rết, tâm cơ thâm hiểm đó. Nhưng lần này sẽ không như vậy nữa, tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó nữa.