Chương 6

Bữa sáng đã được mẹ nuôi, bà Diệp Lan, chuẩn bị xong xuôi. Bố nuôi, ông Trần Vĩ, đang ngồi đọc báo trên bàn ăn. Thấy Như Nhiên và Trần Phong xuống, ông ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu.

"Như Nhiên dậy rồi à con, mau vào ăn sáng đi. Hôm nay mẹ con làm món bánh cuốn con thích đấy."

"Dạ, con chào bố, chào mẹ." Như Nhiên lễ phép chào, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh mẹ nuôi.

Mùi thơm của đồ ăn nóng hổi, không khí gia đình ấm cúng khiến lòng cô dịu lại phần nào. Đây chính là những điều bình dị mà kiếp trước cô đã đánh mất, kiếp này nhất định phải giữ gìn.

Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ thường ngày. Bố mẹ hỏi han chuyện học hành của Trần Phong, trêu ghẹo Như Nhiên vài câu. Cô cố gắng tỏ ra bình thường, trò chuyện cùng mọi người, nhưng trong lòng thì đang tính toán xem nên mở lời như thế nào về chuyện sắp tới.

Sau cùng, khi bữa ăn gần kết thúc, Như Nhiên hít một hơi thật sâu, đặt đũa xuống.

"Bố, mẹ, anh hai... con có chuyện muốn nói."

Thấy vẻ mặt nghiêm túc đột ngột của cô, cả ba người đều dừng lại, nhìn cô với ánh mắt chờ đợi.

"Mấy hôm nay... con liên tục gặp một giấc mơ rất kỳ lạ, rất đáng sợ." Như Nhiên bắt đầu bằng một lý do mà cô cho là ít gây sốc nhất.

"Trong mơ, con thấy trời đất tối sầm lại, có thiên thạch rơi xuống, rồi mưa máu, lũ lụt khắp nơi. Sau đó... sau đó xuất hiện rất nhiều quái vật hình người, chúng đi cắn xé người khác..."

Cô cố gắng miêu tả lại những cảnh tượng trong cơn ác mộng của mình, cũng chính là những gì cô đã trải qua ở kiếp trước một cách từ tốn, quan sát phản ứng của mọi người.

Bà Diệp Lan bật cười, gắp một miếng bánh cuốn vào bát cô: "Con bé này, chắc tại tối qua xem phim kinh dị nhiều quá rồi phải không? Toàn mơ thấy những chuyện không đâu."

Ông Trần Vĩ cũng lắc đầu cười: "Trẻ con hay suy nghĩ linh tinh. Chắc sắp tới kỳ thi nên con căng thẳng phải không, Như Nhiên?"

Chỉ có Trần Phong là không cười. Anh nhìn Như Nhiên, ánh mắt có chút lo lắng: "Em có chắc là chỉ mơ không? Có chuyện gì ở trường khiến em không vui à?"

Như Nhiên biết sẽ không dễ để họ tin, nhưng cô không thể bỏ cuộc.

"Không phải đâu ạ. Giấc mơ đó rất thật, thật đến mức con cảm thấy như mình đã trải qua rồi vậy. Con có cảm giác rất bất an, như thể sắp có chuyện gì đó rất xấu xảy ra."

Cô nhìn thẳng vào mắt từng người, giọng nói có chút run rẩy nhưng vẫn kiên định: "Con nghĩ... chúng ta nên chuẩn bị một ít đồ dùng cần thiết, lương thực, nước uống... để phòng khi có chuyện không may."