Chương 1

Một cơn đau nhói như muốn xé toạc thần kinh, kéo Như Nhiên ra khỏi bóng tối. Cô từ từ ngồi dậy, theo thói quen đưa mắt nhìn quanh.

Không có những bức tường bê tông lạnh lẽo, ẩm mốc của khu tị nạn, không có tiếng gào thét tuyệt vọng của những người bị zombie vồ xé, cũng chẳng có mùi máu tanh nồng đến ám ảnh.

Như Nhiên ngơ ngác nhìn căn phòng quen thuộc trước mắt. Giấy dán tường màu hồng nhạt với họa tiết hoa anh đào, chiếc bàn học gỗ sồi nơi góc phòng, tấm rèm cửa sổ bằng voan trắng mỏng manh khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Đây... đây là phòng của cô ở nhà họ Trần!

Cô đang mơ sao? Hay đây là một ảo giác trước khi chết?

Vô số buổi sáng, vô số lần tỉnh dậy sau những cơn ác mộng triền miên, cô đều làm đúng một việc, đó là quan sát xung quanh.

Cô luôn hy vọng rằng khi mở mắt ra, mình sẽ ở một nơi khác, không còn là cái địa ngục trần gian đầy rẫy hiểm nguy và chết chóc đó nữa.

Nhưng dù là hiện thực hay trong mơ, cô chưa bao giờ rời khỏi cơn ác mộng đó, dù chỉ một lần.

Vậy mà bây giờ, mọi thứ trước mắt đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng tại sao, lòng cô vẫn tràn ngập nỗi hoang mang và sợ hãi y như cũ?

Như Nhiên hoảng hốt đưa tay lên ôm lấy đầu. Những ký ức kinh hoàng của kiếp trước như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại trong tâm trí cô.

Tiếng gầm gừ man rợ của lũ zombie, cảnh tượng bố mẹ nuôi và anh trai Trần Phong ngã xuống trong vũng máu, ánh mắt tuyệt vọng của họ trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Cô đã cố gắng, đã gào thét, đã chiến đấu đến kiệt sức, nhưng cuối cùng vẫn không thể bảo vệ được những người thân yêu nhất của mình.

"Không! Không thể nào!" Như Nhiên bật dậy khỏi giường, lao đến bên cửa sổ.

Bên ngoài, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống khu vườn nhỏ xanh mướt. Vài cụ già đang thong thả tập Thái Cực Quyền dưới tán cây.

Không có zombie, không có đổ nát, không có chết chóc.

Cô nhớ đó là một công viên nhỏ gần nhà, hầu như sáng nào cũng có các cụ ra đó tập luyện.

Như Nhiên run rẩy đưa tay lên che miệng, nước mắt lã chã rơi.

Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, trắng trẻo, mềm mại, không một vết chai sạn hay sẹo xước do chiến đấu. Cô véo mạnh vào cánh tay, cảm giác đau đớn truyền đến rõ rệt.

Là thật rồi, giống như trong những cuốn tiểu thuyết tận thế mà cô từng đọc lén trước kia, cô đã trọng sinh.

Trọng sinh trở về thời điểm trước khi tận thế bùng nổ ba tháng!

"Mình... mình thật sự đã quay lại rồi sao?" Như Nhiên lẩm bẩm.