Chương 40

“Ngươi muốn ta gỡ bỏ khăn che mặt?” Diệp Khanh Đường chợt cất giọng lạnh lùng hỏi.

Đoạn Thiên Thụy mỉm cười, đáp: “Không phải ta muốn, mà là tế thiên lễ nghi không thể bị phá bỏ. Diệp tiểu thư hãy yên tâm, chúng ta chỉ quan tâm đến nghi thức tế thiên mà thôi. Dù cho... nếu dung mạo của Diệp tiểu thư có không được như ý, chúng ta cũng sẽ không để tâm.”

Lời nói của Đoạn Thiên Thụy nghe qua có vẻ dễ chịu, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ ý tứ ẩn giấu trong đó: hắn đang ám chỉ rằng Diệp Khanh Đường có dung mạo xấu xí, không dám đối diện với đám đông.

Đoạn Thiên Nhiêu và Diệp Huân bên cạnh cũng không có bất kỳ ý định nào để ngăn cản.

Diệp Khanh Đường khẽ cười lạnh một tiếng, ánh mắt lướt qua Đoạn Thiên Thụy, cất giọng đầy thách thức: “Như ngươi mong muốn.”

Ngay sau đó, nàng chợt giơ tay, quyết đoán kéo xuống tấm khăn che mặt mà nàng đã đeo suốt mười mấy năm.

Khi tấm khăn từ từ rơi xuống, toàn bộ quảng trường bỗng chốc vang lên một tiếng trầm trồ, đầy ngạc nhiên.

Một gương mặt tuyệt sắc đột ngột hiện ra trước mắt mọi người, từng đường nét tinh xảo như là tác phẩm kiệt tác do trời cao ban tặng. Da dẻ nàng trắng như tuyết, môi hồng nhuận nhếch lên thành một nụ cười nhẹ như có như không, toát ra vẻ kiêu sa.

Trong khoảnh khắc đó, nụ cười của nàng như thể khiến cả thiên địa đều phải thay đổi sắc thái, mang lại cảm giác mê hoặc không thể nào quên.

Không ai có thể ngờ rằng sau lớp khăn che mặt kia lại cất giấu một vẻ đẹp khuynh thành đến vậy.

“Thế nào? Hiện tại Đoạn tam thiếu có hài lòng không?” Diệp Khanh Đường khẽ mỉm cười, và theo nụ cười nở rộ nơi khóe miệng nàng, mọi người dường như đều bị sự quyến rũ của nàng mê hoặc, quên đi tất cả mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại ánh mắt si ngốc ngắm nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ ấy.

Đoạn Thiên Thụy hoàn toàn choáng váng, hắn đánh chết cũng không nghĩ tới rằng Diệp Khanh Đường lại xinh đẹp đến như vậy.

Người vốn được khen ngợi về dung mạo xuất sắc như Diệp Huân, đứng trước Diệp Khanh Đường, giờ đây lại giống như một thôn nữ đơn giản, khó có thể nổi bật. Nghe đồn rằng Diệp Du là mỹ nhân số một ở Lẫm Thành, nhưng giờ chắc chắn cũng phải kém Diệp Khanh Đường ba phần!

Đoạn Thiên Thụy trợn tròn mắt, đứng bên Diệp Huân cùng Đoạn Thiên Nhiêu, sắc mặt càng thêm dị thường xuất sắc.

Diệp Huân sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch, nếu không tận mắt chứng kiến, nàng tuyệt đối không dám tin rằng, mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành này lại chính là Diệp Khanh Đường!

Tại sao lại như vậy… Nàng rõ ràng nhớ rằng… Diệp Khanh Đường trên mặt có một khối xấu xí dị thường.

Đoạn Thiên Nhiêu ngốc nghếch nhìn lên tế thiên đài, hình ảnh tuyệt diễm kia dưới ánh nắng, Diệp Khanh Đường giống như tiên tử hạ phàm, mỹ lệ không gì sánh được.

“Mạo nếu không có mặt mũi nào? Vừa rồi ai nói Diệp gia đại tiểu thư lớn lên xấu? Bộ dạng này còn gọi là xấu? Trên đời này còn có mỹ nhân sao?”

Trên quảng trường, các bá tánh sôi trào, bọn họ trong đời này cũng chưa từng thấy một mỹ nhân nào đẹp như vậy.

“Diệp tiểu thư này dung mạo, chỉ sợ mới xứng đôi với danh hiệu Lẫm Thành đệ nhất mỹ nhân.”

Mọi người tán thưởng dung mạo của Diệp Khanh Đường, giờ phút này nhớ lại lời trào phúng của Đoạn Thiên Thụy vừa rồi, càng cảm thấy lòng dạ hẹp hòi của hắn, sợ rằng chính là ác ý muốn làm Diệp Khanh Đường xấu mặt mới có thể từng bước ép sát như vậy.

Lại không nghĩ…

Diệp Khanh Đường căn bản chính là một đại mỹ nhân!

Giờ phút này, tâm tình mọi người đã có thể chút nghiền ngẫm.

Phía trước, bọn họ còn cho rằng, Đoạn Thiên Nhiêu cùng Diệp Khanh Đường từ hôn, là bởi vì Diệp Khanh Đường nát linh căn, thực lực vô dụng, lại thêm dung mạo xấu xí, cho nên bất đắc dĩ phải chịu đựng.

Chính là hiện tại…

Nhìn trên tế thiên đài tuyệt sắc Diệp Khanh Đường, rồi lại nhìn Diệp Khanh Đường vừa rồi chuyển động bốn xoay vòng thiên luân, tâm tư mọi người đã không còn đơn thuần như vậy.

Bất luận là thực lực hay dung mạo, Diệp Huân nào có một chút khả năng so sánh với Diệp Khanh Đường?

Đoạn Thiên Nhiêu trừ phi là điên, bằng không sao lại có thể vứt bỏ hôn ước với Diệp Khanh Đường, ngược lại đi cưới Diệp Huân?

...........

P/s : Mong mọi người đề cử truyện để mình có thêm động lực ra chương nhaaa