Đỗ Thanh Thần tiếp tục thuyết phục: “Ông chủ, ông thử tính xem, bán cả ngày ở đây thì được bao nhiêu tiền? Một ngày làm việc tốn bao nhiêu công sức? Tôi mua hết một lượt, ông vừa có thể kiếm được tiền, lại có thời gian đi làm việc khác.”
Hôm nay, Tô Đông bị Tô Tiểu Bảo kéo ra ngoài. Từ lần gặp gỡ trước, hai người đã nối lại liên lạc. Tô Tiểu Bảo biết Tô Đông có tay nghề may vá tốt, lại thấy cậu cứ ru rú trong nhà nên quyết định kéo cậu ra ngoài làm việc. Hai người cùng đến thị trấn bán túi thơm. Một mặt để giúp Tô Đông có việc làm, mặt khác cũng để cậu ra ngoài đi lại, làm quen với bên ngoài. Những lời đồn đại từ trước giờ đã dần lắng xuống, Tô Đông cũng nên bước ra ngoài, không thể mãi mãi trốn trong nhà.
Tô Đông nghe Tô Tiểu Bảo nói, vô thức ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy Đỗ Thanh Thần ngồi xổm bên lề đường, dáng người cao lớn, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng mỉm cười. Dù trên người chỉ là bộ áo vải thô, đầu quấn khăn bông trắng, nhưng vẫn không thể che đi gương mặt tuấn tú. Thảo nào mẫu thân cậu, dù biết rõ Đỗ Thanh Thần có thể sẽ không qua khỏi, vẫn nguyện đánh cược một lần, để cậu ấy xung hỉ và gả qua nhà họ Đỗ.
Mặt Tô Đông đỏ bừng rồi cúi đầu xuống.
Tô Tiểu Bảo thấy vậy, liền hiểu rằng Tô Đông cũng bằng lòng. Cậu ta không kìm được mà cười thầm. Chỉ cần Tô Đông chấp nhận, thì dù nhà họ Đỗ có chút phiền phức cũng không phải vấn đề gì lớn. Có lẽ họ đã lo lắng quá nhiều. Nhà họ Trần tuy lớn mạnh, nhưng lâu nay có lẽ đã quên mất chuyện của nhà họ Đỗ.
Nếu thật sự như vậy, thì Tô Đông quả là đã “thấy được ánh trăng sáng sau tầng mây dày”. Dù phải chờ đợi hai năm thì cuối cùng cậu ấy cũng tìm được một nơi tốt. Tô Tiểu Bảo thật lòng vui mừng cho cậu.
Tô Đông kéo tay Tô Tiểu Bảo định rời đi, mặt đỏ đến mức không thể đỏ hơn.
“Tiểu Đông, chúng ta lại gần nói chuyện chút đi! Huynh ấy còn chưa nhận ra cậu mà!” Tô Tiểu Bảo cười trêu chọc.
Tô Đông vội vàng lắc đầu, không chịu. Lần này, ngay cả mang tai cậu cũng đỏ lên.
Tô Tiểu Bảo cười khúc khích, không tiếp tục trêu nữa: “Được rồi, vậy chúng ta đi bán túi thơm. Sau đó ghé chỗ nhà ta xem phu quân ta bán trái cây rừng thế nào, rồi về.”
Nghe vậy, Tô Đông mới gật đầu, kéo tay Tô Tiểu Bảo, vòng qua một đoạn xa để tránh Đỗ Thanh Thần, rồi mới tới tiệm thêu.