Chương 44: Gặp phu tử

Thế nhưng phu tử bỗng nhiên trợn mắt nhìn cậu, trách: “Gặp ta mà không chào lấy một tiếng phu tử! Quả nhiên những năm qua sách vở đều đọc hết vào bụng chó rồi!”

Đỗ Thanh Thần ngẩn người, rồi phản ứng kịp. Hóa ra đây là phu tử đã dạy cậu hồi đi học! Trong ký ức của thân thể này lại chẳng có gì về ông ấy cả. Đỗ Thanh Thần thở dài bất đắc dĩ, nguyên thân này rốt cuộc là lười học đến mức nào mà ngay cả dáng vẻ của phu tử cũng không khắc sâu trong đầu? Cậu vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Thật xin lỗi, phu tử, ta… bận quá nên hoa mắt, gần đây ngài vẫn khỏe chứ?”

Lưu phu tử hài lòng nheo mắt, nói: “Vẫn tốt! Đệ đệ ngươi ham học hơn ngươi nhiều.”

“Ồ, vậy thì tốt quá rồi. Phu tử, đây, ngài cầm cái này về nhà thử đi.” Đỗ Thanh Thần nhanh tay gói hai cái bánh bao, mỗi loại một cái, đưa cho ông.

Lưu phu tử cũng không từ chối, nhưng vẫn trừng mắt, nói: “Sao? Ta đến đây để ăn chực sao?”

“Không… không phải, ta… kính thầy trọng đạo, một ngày làm thầy cả đời làm cha!” Đỗ Thanh Thần vội vàng giải thích.

Lưu phu tử không tiếp tục làm khó cậu, móc từ trong túi ra vài đồng tiền đặt lên bàn, thở dài: “Đệ đệ ngươi là một đứa trẻ tốt, nếu có thể tiếp tục nuôi cho học hành đến nơi đến chốn, có lẽ sẽ nên chuyện đấy!”

“Phu tử, ngài đã nói vậy, ta hiểu rồi. Ngài yên tâm, dù có bán cả nồi niêu xoong chảo, ta cũng sẽ nuôi đệ ấy đi học.”

Đỗ Thanh Thần nghe ra ý trong lời nói của ông. Lưu phu tử lo rằng tình hình gia cảnh của nhà cậu không đủ để Đỗ Như Lâm tiếp tục học hành. Đỗ Như Lâm quả thật học giỏi, đến mức khiến phu tử phải quan tâm như vậy!

“Ngươi hiểu là được rồi. Chuyện của nhà ngươi ta cũng biết, Lưu Đài đã kể hết với ta rồi.” Lưu phu tử thở dài.

Lưu Đài? Lại là ai nữa đây? Đỗ Thanh Thần vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh.

“Ngươi cứ yên tâm làm ăn. Nhà họ Trần cũng phải nể mặt ta đôi phần, không thể ép người quá đáng. Trừ khi con cái nhà họ sau này không muốn học ở chỗ ta nữa!”

Lưu phu tử trừng mắt, nói như ra lệnh, đυ.ng đến nhà Đỗ Thanh Thần chính là ép buộc học trò đắc ý của ông thôi học, là làm khó ông. Với tư cách là vị cử nhân duy nhất ở trấn, từng đào tạo ra nhiều tú tài và một cử nhân khác, danh vọng của ông không nhỏ. Ai mà không nể mặt?

Lần này, Đỗ Thanh Thần thật lòng cảm kích. Cậu vội cầm mấy đồng tiền trên bàn lên, định trả lại: “Phu tử, cái này thật không tiện, ngài cầm lại đi.”