Chương 43: Bận rộn

“Thật sự phải nói, tay nghề của con trai ông ngày càng giỏi, bánh làm tinh tế hơn người ta nhiều, gia vị lại đậm đà, ăn ngon lắm!”

Đỗ Phụ cười: “Ngon là được rồi, ngon thì nhớ quay lại nhé!”

“Chắc chắn rồi!” Khách vừa cầm hai, ba cái bánh vừa cười nói, bước nhanh về nơi làm việc.

Chẳng mấy chốc, người trên phố đông dần, có cả phụ nữ đi chợ sớm. Mẻ bánh mới của Đỗ Thanh Thần vừa ra lò, còn nóng hổi, đủ màu vàng, trắng, xanh rất bắt mắt.

“Phụ thân, ăn một cái đi. Sáng nay làm bận rộn quá.” Đỗ Thanh Thần lau tay, lấy một cái bánh bao nhân rau đưa cho Đỗ Phụ, lúc nãy ông đã nói muốn ăn hẹ đậu phụ.

Nhìn chiếc bánh bao nóng hổi, Đỗ Phụ có chút ngần ngại. Bao nhiêu năm nay, nhà họ chỉ ăn bánh còn thừa, làm sao có chuyện chưa bán mà đã tự ăn? Một cái bánh bao cũng đáng giá một văn tiền, ông không nỡ.

Thấy Đỗ Phụ không nhận, Đỗ Thanh Thần bèn tự lấy ăn một cái. Dù sao cậu cũng đang đói, bánh nóng vừa mở ra đã bốc hương thơm ngào ngạt, mùi hẹ và đậu phụ khiến người ta thèm thuồng không dứt.

Đỗ Thanh Thần vốn đã đói, lúc này ăn lại càng cảm thấy bánh bao ngon ngọt hơn. Đỗ Phụ đứng bên nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đưa tay lấy một cái, vừa lắc đầu vừa nói: “Làm ăn buôn bán kiểu gì thế này chứ!”

Đỗ Thanh Thần chỉ cười, ngồi trên ghế dài ôm chiếc bánh bao trong tay mà ăn, không trả lời.

Đỗ Phụ nhịn không nổi, cũng cắn một miếng.

Nhà mình đã vậy, huống chi là người qua đường. Những người khác bán bánh bao đều để trong xửng hấp, chỉ thấy hơi nước bay lên, không nhìn rõ bên trong. Còn nhà Đỗ Thanh Thần thì khác biệt, không những tự mình ăn mà còn ăn ngay trước mặt mọi người. Nhưng mà, không thể phủ nhận, hương thơm từ những chiếc bánh tỏa ra quả thực khiến người ta không cưỡng lại được, một thời gian ngắn mà khách đã kéo đến đông hơn, việc buôn bán cũng trở nên tấp nập.

Đỗ Thanh Thần cũng không vội vàng ăn, cậu ngậm nửa chiếc bánh bao còn lại trong miệng, tay thì thoăn thoắt nhận tiền, đếm tiền, rồi gói bánh đưa khách. Tốc độ nhanh đến mức còn vượt cả Đỗ Phụ, người đã làm nghề này cả đời.

“Mmm, thơm quá! Thơm ngon đậm đà, vị ngọt hậu, còn ngon hơn cả bánh bao nhân thịt!” Một người đàn ông trông giống như một phu tử, vừa cắn một miếng vừa gật đầu khen ngợi.

Đỗ Thanh Thần ngẩng đầu nhìn, khẽ mỉm cười, xác nhận rằng mình không quen biết người này.